Từng ánh mắt sửng sốt nhìn gò má đỏ bừng của Tạ Đình vừa mới bị Lâm Động tát, nhất thời, nơi đây vốn là chỗ ồn ào náo động bỗng trở nên yên lặng như tờ.
Sự yên lặng kéo dài trong một cái chớp mắt, rồi thì một vài người cũng phục hồi lại tinh thần, nhìn Lâm Động với ánh mắt kỳ dị, hiển nhiên là vì bất ngờ với sự quyết đoán của hắn. Tạ Đình kia dù nói thế nào đi nữa cũng được coi là một mỹ nhân yểu điệu. Song, với thân phận này tựa hồ cũng không khiến cho Lâm Động có một chút chần chờ mà thẳng tay với nàng.
"Ngoan độc, đầy đủ quyết đoán." Một số người trong lòng âm thầm đánh giá Lâm Động, một thiên tài mới nổi lên gần đây của Lâm gia, tựa hồ thủ đoạn cũng có ít nhiều khác thường a.
Bọn người Lâm Hà cũng giống như vậy, sững sờ bởi vì hành động của Lâm Động, nhìn Tạ Đình đang ôm lấy gò má, vẻ mặt ngây dại chưa lấy lại tinh thần, thì trong lòng không hiểu sao lại nảy lên một cảm giác khoan khoái. Xú nữ nhân này lâu nay vẫn luôn xem thường Lâm gia, lần này một tát kia của Lâm Động đánh nàng thật là đúng lúc, làm cho nhiều người hả lòng hả dạ.
Giáng xuống trên gương mặt Tạ Đình một cái tát, Lâm Động đột nhiên đưa bàn tay ra, một đạo kình phong vững vàng bắt lấy một khối đá vụn thình lình như tên bắn đến, bất quá kình lực trên đá vụn không làm cho cánh tay Lâm Động run rẩy tẹo nào.
"Ngươi đánh ta…Ngươi dám đánh ta!"
Lúc Lâm Động trở tay tiếp được khối đá vụn bay tới, Tạ Đình rốt cuộc cũng hoàn hồn, sự đau đớn rát bỏng trên gương mặt làm cho thân thể nàng cũng run rẩy theo. Ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Lâm Động một cách dữ tợn, mất đi vẻ kênh kiệu lúc trước.
"Ăn nói không cẩn thận, thì phải trả giá cho lời nói của mình." Lâm Động liếc nhìn nàng, thản nhiên nói.
"Ngươi tính là cái thá gì, mà muốn đánh ta?" Ngôn ngữ của Lâm Động làm cho Tạ Đình gần như muốn điên lên. Từ nhỏ đến lớn, không một ai dám đánh nàng cả?
Gương mặt xinh đẹp vào thời khắc này khẽ nhăn nhó, tiếp theo sau đó, nàng giương năm ngón tay lên, hung hăng giáng xuống khuôn mặt của Lâm Động.
"Ba!"
Lâm Động xòe bàn tay ra, dễ dàng chụp lấy bàn tay Tạ Đình, vừa tính gạt phăng ra thì một tiếng quát lạnh lùng như băng từ xa truyền tới.