Giao dịch phường nằm ở trên quảng trường phía Bắc Thanh Dương Trấn, nơi đó vừa vặn chính là nơi giao tiếp của đông đảo thế lực, bởi vì tranh chấp quá nhiều, ai ai cũng vô pháp muốn gặm nhấm một mình, cho nên Giao dịch phường cũng vì đều này mà được thành lập.
Bên trong Giao dịch phường có không ít sản nghiệp của các gia tộc có thế lực, mặc cho ai tìm cách vơ vét của nhau, nhưng phần đông các thế lực đều đồng ý ngầm với cái loại tồn tại này, dần dà tạo thành một loại thăng bằng đến kỳ lạ.
Thanh Dương Trấn – Giao dịch phường, ở trong vòng trăm dặm vùng phụ cận rất có danh tiếng, không chỉ có người của bổn trấn đến giao dịch, mà còn những thôn trang gần đó thậm chí đến những thế lực thổ phỉ không lộ ra ánh sáng, cũng thường xuyên đến nơi này, mà cái dạng này cũng khiến cho Giao dịch phường tại Thanh Dương Trấn đã trở thành nơi ngư long hỗn tạp, cho dù Lôi – Tạ hai nhà bản thân là độc xà địa chủ, cũng nhìn lợi ích của Giao dịch phường mà thèm nhỏ dãi, nhưng vẫn không dám độc chiếm nó.
Lâm Động cùng Thanh Đàn đã đi tới trước đại môn của Giao dịch phường, nhìn vào bên trong toàn là người và người hòa lẫn với tiếng nói ồn ào cũng không khỏi chép chép cái miệng, Giao dịch phường này thật không hỗ là chợ giao dịch lớn nhất tại Thanh Dương Trấn và trong phạm vi trăm dặm vùng phụ cận, khí thế này quả thực là kinh khủng.
"Đi thôi"
Lâm Động cũng đem ánh mắt có chút kỳ lạ nhìn thoáng qua Giao dịch phường, những năm qua hắn rất ít khi đến nơi đây. Thiếu niên, bất kể là loại người gì đối với địa phương này, càng thêm có một chút tò mò.
Nói xong, Lâm Động lôi kéo cánh tay bé nhỏ của Thanh Đàn, hướng bên trong Giao dịch phường chui vào.
Trong Giao dịch phường, cửa hàng san sát muôn màu muôn vẻ rực rỡ làm người xem hoa cả mắt, tuy nói đường phố tại Giao dịch phương tương đối rộng rãi, nhưng với lượng người lưu thông trên đó, vẫn lộ ra một chút chật chội.
Lâm Động cùng Thanh Đàn chẳng qua chỉ dạo một vòng thôi, vì bị chen lấn mà mồ hôi đổ đầy người, ngược lại Thanh Đàn thì cực kỳ hăng hái hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp, bời vì quá hưng phấn mà trên mặt hiện ửng hồng, thoạt nhìn rất khả ái, tiếng cười nói thanh thúy của nàng đưa tới không ít ánh mắt nhìn chăm chú, sau đó nhìn thấy khuôn mặt như tranh vẽ kia, làn da trắng như tuyết đó, thì trong những ánh mắt kia, đều xẹt qua cảm giác kinh diễm.
Hai người cuối cùng rốt cục cũng đi đến điểm cuối của một con đường rộng lớn thì dừng lại, nơi này được coi như là chỗ cao cấp tại Giao dịch phường, mà ở trong này, Lôi – Tạ hai nhà, Cuồng Đao Võ Quán, thậm chí là Lâm gia cũng có cửa hàng.
"Thanh Đàn, muội trước hết ngồi ở đây chờ ta, ta đi một lát sẽ trở lại ngay thôi …" Lâm Động ánh mắt quét quanh bốn phía, nhìn Thanh Đàn nhắc nhở một tiếng, sau đó xoay người xông vào trong đám đông, chớp mắt đã biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.