Thanh âm đột nhiên vang lên khiến cho cả Thí Luyện Quán bỗng trở nên yên tĩnh, vô số ánh mắt kinh ngạc đổ dồn vào trên người Lâm Động.
"Động nhi, ngươi làm cái gì vậy?"
Lâm Khiếu ngồi một bên cũng bị hành động của Lâm Động làm cho ngẩn người, chợt vội vàng quát to. Tuy rằng hôm nay biểu hiện của Lâm Động đã nằm ngoài dự liệu của hắn, nhưng chỉ với thực lực như vậy, Lâm Động vẫn còn một khoảng cách nhỏ mới có thể sánh ngang Lâm Hoành. Nếu chỉ dựa vào Thối Thể đệ lục trọng cùng với Thông Bối Quyền chín tiếng vang sẽ không cách nào đánh bại Lâm Hoành đã đạt tới Đệ Thất Trọng.
"Lâm Động ca, không nên làm thế!"
Thanh Đàn sau khi phục hồi lại tinh thần, lập tức trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã ngập tràn vẻ lo lắng. Nàng biết Lâm Động trong lúc bất chợt thốt ra những lời ấy, nguyên nhân sâu xa chính là lo lắng cho tương lai của nàng.
"Mọi người cứ yên tâm! Cha, con chỉ là muốn cùng Lâm Hoành biểu ca tỷ thí một chút thôi mà, nếu như thua cũng không có gì là mất mặt…!" Lâm Động cười nói.
Nghe vậy, Lâm Khiếu thoáng ngẩn người, hắn chần chờ một chút rồi đành gật đầu nói: "Vậy phải cẩn thận một chút."
Lâm Động gật đầu, xoa xoa đầu Thanh Đàn, sau đó dưới ánh mắt soi mói của đông đảo mọi người liền xoay người tiến vào trong sân. Khi hắn xoay người, trong đôi mắt ánh lên một tia cười lạnh, nếu Lâm Hoành chỉ an an ổn ổn mà ôm ngôi vị thứ nhất thì hắn cũng chẳng muốn bại lộ thực lực quá mức làm gì. Đáng tiếc, người này đã đoạt ngôi đầu lại còn muốn được voi đòi tiên!
"Đã như vậy, chỉ có thể đánh cho ngươi không còn mặt mũi nào mà mở miệng nữa…"
Lâm Động dừng cước bộ nơi thạch đài, sau đó nhìn về phía Lâm Chấn Thiên đang ngồi, cười nói: "Gia gia, không biết con có thể đề xuất luận bàn hay không?"
Lâm Chấn Thiên lúc này đã phục hồi lại tinh thần, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lâm Động. Đã chứng kiến rõ thực lực của Lâm Hoành mà Lâm Động vẫn còn dám khiêu chiến, nếu không phải là dạng đầu đất tự mình chuốc lấy nhục, ắt hẳn là có sự tự tin tuyệt đối.
"Xem ra ta vẫn đánh giá thấp tên tiểu tử này a…"
Sâu trong đôi mắt Lâm Chấn Thiên đột nhiên toát lên vẻ mong chờ nóng bỏng. Lần Tộc Hội rất nhiều năm trước đó, Lâm Khiếu cứ như vậy mà tỏa sáng đã thắp lên ngọn lửa hy vọng phản hồi gia tộc trong lòng lão… Không biết Lâm Động có thể giống Lâm Khiếu khi trước hay không, đem đến niềm kinh hỉ lớn lao cho lão?