Lâm Thư Hữu: “Nhưng Tam Chỉ Nhãn, trong lời tiên tri, Tiểu Viễn ca đã trưởng thành cơ mà.”
Triệu Nghị: “A Hữu, cậu nên biết rằng, nếu Tiểu Viễn ca của cậu có thể sống sót đến lúc trưởng thành thì điều đó có ý nghĩa gì chứ?”
Lâm Thư Hữu: “Điều này…”
Triệu Nghị: “Có nghĩa là cậu ta đã phá vỡ sự kìm kẹp của Thiên Đạo, trở thành Long Vương mạnh nhất trong lịch sử, chỉ đứng sau Ngụy Chính Đạo.
Sở dĩ phải thêm tiền tố này, là vì họ Lý sẽ không đi thôn phệ giống như Ngụy Chính Đạo, cậu ta không muốn thứ thể phách đáng sợ muốn chết cũng không chết được đó. Vậy xin hỏi, ở vào thời điểm ấy, cho dù họ Lý có ra khơi đối mặt với con rùa lớn, thì cậu ta có cần phải dẫn theo các cậu, mang theo nhiều người giúp đỡ thế này không?!”
Lâm Thư Hữu: “Đúng là… không cần.”
Triệu Nghị: “Là cần đấy.”
Lâm Thư Hữu: “Tam Chỉ Nhãn, rốt cuộc anh có ý gì?”
Triệu Nghị: “Trong trường hợp nào, người ta cần phải gọi bè kết bạn, tụ tập đông đảo cùng đến một nơi, nếu không phải là để đánh nhau?”
Lâm Thư Hữu: “Đón người.”
Triệu Nghị mỉm cười.
Triệu Nghị: “Cụ thể hơn chút nữa.”
Lâm Thư Hữu: “Giống như đi đón bạn bè, người thân ở nhà ga, sân bay, bệnh viện.”
Triệu Nghị: “Thường thì những trường hợp này cũng không cần phải làm rầm rộ đến vậy, chỉ cần cử một đại diện lái xe đi đón là được, phần lớn mọi người vẫn sẽ ở nhà chờ người được đón về.”
Lâm Thư Hữu: “Đón người ra tù?”
Nụ cười trên môi Triệu Nghị càng thêm rạng rỡ.
Lâm Thư Hữu: “Tôi từng xem mấy phim xã hội đen với Nhuận Sinh, những người từng đổ máu vì bang hội, từng chém người, từng ngồi tù, khi ra tù, tất cả mọi người sẽ đứng đợi ở ngoài để đón anh ta.”
Triệu Nghị: “Tiếp tục đi.”
Lâm Thư Hữu: “Cho nên, sau này Tiểu Viễn ca sẽ dẫn theo chúng ta, cùng đến đây đón mẹ anh ấy sao?”
Triệu Nghị: “Hahahahaha!”
Trên boong tàu.
“Rào rào… rào rào…”
Trong cõi u minh, tiếng ma sát của dây xích vang lên dày đặc và dữ dội. Từng bóng đen giống như những tù nhân bị nô dịch, lũ lượt nhảy xuống biển.
Đột nhiên, sợi xích lấy A Ly làm trung tâm bị xoắn lại và kéo căng.
“Vù!”
Cô gái quỳ một gối xuống, dẫn dắt thế trận phong thủy trên đỉnh đầu hạ xuống để hô ứng. Đồng thời, lòng bàn tay trái ấn xuống để giữ thăng bằng, tay phải vung mạnh ra trước, sau đó thuận thế nắm chặt lại.
Phong thủy chuyển động, khí hải đan xen. Cô gái lấy bản thân làm mỏ neo, bắt đầu trận kéo co với những thứ ở đầu bên kia của sợi xích.Bản quyền bản dịch thuộc về
Mọi người bên mạn tàu nhìn thấy cảnh này đều lộ rõ vẻ kinh ngạc. Ai nấy đều hiểu rõ thực lực hiện tại của Tần Ly ra sao. Rốt cuộc cô ấy đã gặp phải thứ gì mà ngay lập tức bị ép phải bày ra tư thế như đang kéo co thế này.
Nhưng vấn đề là, bốn bề xung quanh vẫn sóng yên biển lặng.
Ánh mắt Đàm Văn Bân có thể nhìn xa và sâu nhất. Ngoài việc diện tích vùng nước đen dưới biển vẫn đang tiếp tục lan rộng, cậu ta không thấy bất kỳ điều gì bất thường. Thậm chí, cậu ta còn cảm nhận được những tà túy bóng đen bị xích kéo đi dưới mặt nước, tất cả đều đang đứng rất im lìm.
Nói một cách khác, cậu ta không hề nhìn thấy bất cứ thứ gì đang giằng co và tranh giành với A Ly. Những người khác cũng có cùng cảm giác. Dù đối thủ có mạnh đến đâu, nếu có hình hài thực tế thì ít ra vẫn có thể hình dung được. Ngược lại… sẽ khiến người ta bất an và hoang mang tột độ.
Lý Truy Viễn bước lên cầu thang dẫn lên buồng lái. Khi đặt chân lên bậc cuối cùng, cậu dừng lại, nhìn quanh.
Mặt biển đen kịt gần như bao trùm toàn bộ tầm nhìn, phẳng lặng không một gợn sóng, hệt như một khối mực ngọc được đặt tĩnh lặng. Thi thoảng ánh mặt trời bị mây che khuất chốc lát, tạo ra những vệt sáng lướt qua rồi biến mất.
Tàu đã thả neo dừng lại. Lâm Thư Hữu khênh Triệu Nghị cùng với chiếc ghế hắn đang ngồi ra khỏi buồng lái.
Liếc nhìn Tiểu Viễn ca đang đứng bên cạnh, A Hữu biết hai người họ có chuyện cần nói, cậu lẳng lặng quay người định tránh đi.
Triệu Nghị ngậm một điếu thuốc trên miệng: “Đừng vội đi, bật lửa ở chỗ cậu mà.”
Lâm Thư Hữu lấy bật lửa ra châm thuốc cho Triệu Nghị. Lúc định đi tiếp, Triệu Nghị lại nhét một điếu thuốc vào miệng cậu.
A Hữu trợn tròn mắt: “Làm gì thế?”
Triệu Nghị: “Hút cùng một điếu.”
A Hữu lắc đầu, gỡ điếu thuốc xuống.
Triệu Nghị: “Sao thế, trước đây không cho cậu hút thì cậu thèm thuồng, giờ chủ động cho cậu thì cậu lại không nhận?”
A Hữu: “Sắp xuống biển rồi, bây giờ hút thuốc không may mắn.”
Triệu Nghị xua tay, ra hiệu cho cậu ta tránh xa một chút.
A Hữu rời đi, đứng sang phía bên kia của buồng lái, nghịch điếu thuốc trong tay chứ không ngậm vào miệng, kẹp nó sau tai. Sau đó, cậu ta khoanh tay, mỉm cười, ưỡn ngực đứng thẳng.