“Thật sự rất sầu não nha, mình rất muốn học tập, rất muốn được học thêm, rất muốn được tiến bộ, haiz.”
Bạch Nhuế ngồi vào hàng ghế thứ hai của chiếc xe bán tải màu vàng, vai rũ xuống, thở dài, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối.
Đàm Văn Bân ngồi ở ghế phụ lái phía trước cười nói: “Hê, lúc trước anh giả ốm xin nghỉ học diễn trò với mẹ anh, cũng không khoa trương như em đâu.”
Bạch Nhuế như được truyền cảm hứng: “Giả ốm có hiệu quả sao?”
Đàm Văn Bân: “Lừa được mẹ anh nhưng không lừa được bố anh, bố anh bảo nếu anh còn giả vờ nữa, sẽ đưa anh đi bác sĩ pháp y kiểm tra.”
Bạch Nhuế: “Em thấy là do anh giả vờ chưa đủ chân thật đấy.”
Đàm Văn Bân: “Ít ra anh còn có thể giả vờ, em thì ngay cả người sống cũng không tính là sống, thử giả vờ xem, xem chị em có dìm em xuống ao không.”
Bạch Nhuế phồng má.
Lâm Thư Hữu vừa nổ máy xe vừa hỏi: “Bân ca, nhất định phải đến nội thành sao, hay là tìm một chỗ rút thăm trúng thưởng ở gần đây?”
Đàm Văn Bân: “Mấy thị trấn quanh làng chúng ta, đã lâu lắm rồi không tổ chức rút thăm trúng thưởng nữa.”
Lâm Thư Hữu: “Ồ, đúng nhỉ, tại sao vậy?”
A Hữu nhớ lúc mình mới đến Nam Thông, dăm bữa nửa tháng lại có hoạt động rút thăm trúng thưởng, ra khỏi nhà là thấy người đứng kín hai bên đường.
Đàm Văn Bân: “Bởi vì bị Lý đại gia nhà chúng ta rút sạch trơn rồi, còn rút chết người nữa.”
Lâm Thư Hữu: “A… em hiểu rồi.”
Đàm Văn Bân lấy điện thoại di động ra, nhắn tin vào máy nhắn tin của ai đó. Một lát sau, điện thoại gọi lại:
“Alo, Dũng Tử, không chạy xe sao?”
Nếu đang chạy xe bên ngoài, dù có nhận được tin nhắn cũng không thể gọi lại nhanh như vậy được.
“Chưa, vừa chạy một chuyến đường dài về, định nghỉ ngơi ở nhà một thời gian. Có việc gì thế, đừng khách sáo, cứ sai bảo.”
“Giúp chúng tôi liên hệ một chiếc thuyền, chúng tôi muốn ra biển. Yêu cầu thuyền có điều kiện tốt một chút, giá cả không thành vấn đề, nhưng không cần thủy thủ.”
“Có gấp không?”
“Càng nhanh càng tốt.”
“Được, không thành vấn đề.”
Cúp điện thoại, Đàm Văn Bân rút một điếu thuốc ngậm lên miệng.
Bạch Nhuế ngồi ở hàng ghế sau rướn người lên phía trước.
Đàm Văn Bân gảy cho cô bé một điếu.
Bạch Nhuế: “Hì hì, để em châm lửa cho anh.”
Khi Đàm Văn Bân cúi đầu châm thuốc, cậu nhìn thấy ngón tay đen sì của Bạch Nhuế, hỏi:
“Làm sao mà bị thế này.”
“Bị cái vòng tay trên cổ tay Thúy Thúy làm bỏng ạ.”
Đàm Văn Bân nắm lấy cổ tay Bạch Nhuế, đưa đầu ngón tay cô bé lên mũi ngửi thử.
Khứu giác của cậu rất nhạy bén, có thể ngửi thấy tàn dư của luồng khí tức chí dương chí cương này. Loại vật liệu này, chính là khắc tinh của tà túy.
Đàm Văn Bân cau mày, thè lưỡi, liếm một cái lên ngón tay Bạch Nhuế.
Bạch Nhuế tất nhiên không ngốc đến mức cho rằng Đàm Văn Bân đang sàm sỡ mình, cô bé lo lắng hỏi: “Em, em còn cứu được không?”
Đàm Văn Bân buông tay ra, thờ ơ nói: “Chỉ là bị bỏng vài cái thôi mà, em sợ cái gì?”
Bạch Nhuế: “Anh nuôi của Thúy Thúy nói cái vòng tay đó được làm từ bài vị của Long Vương, có tàn lưu khí tức của Long Vương Chi Linh…”
Đàm Văn Bân: “Ừm, quả thực có tàn lưu khí tức của Long Vương Chi Linh.”
Bạch Nhuế: “Em còn nhỏ, em còn chưa muốn…”
Đàm Văn Bân: “Không sao đâu, dưỡng một thời gian là khỏi, chú ý bọc kín để ở nơi râm mát ẩm ướt, tránh nơi thông gió khô ráo là được.”
Bạch Nhuế: “Phù… làm em sợ muốn chết, em phải tranh thủ châm một điếu hút cho đỡ sợ mới được.”
Lâm Thư Hữu đưa Bạch Nhuế về tiệm đồ tang ở nội thành trước. Cô bé bị thương, để tránh cho cô bé tiếp tục bị cuốn vào chuyện này, phải đưa cô bé về trước. Còn Tiểu Xú Muội, tối sẽ có Đại Bạch Thử đến đón.Mọi trang web khác copy từ đều là trang lậu
Đàm Văn Bân nhìn theo bóng dáng Bạch Nhuế tung tăng nhảy nhót về tiệm qua cửa sổ xe, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Lâm Thư Hữu vừa quay xe vừa hỏi: “Bân ca, có vấn đề gì sao?”
Đàm Văn Bân: “Bị cái vòng tay của Thúy Thúy làm bỏng…”
Lâm Thư Hữu: “Như vậy không phải rất bình thường sao? Đó là do chính tay A Ly làm mà.”
Đàm Văn Bân: “Sau chuyện của nhà họ Kim, vòng tay đã được đổi thành một cái bình thường rồi.”
Lâm Thư Hữu: “…”
Đàm Văn Bân: “Trên ngón tay bị bỏng đen của Bạch Nhuế, có tàn dư khí tức của Long Vương Chi Linh. Điều đó chứng minh vật liệu làm chiếc vòng tay kia từng được Long Vương Chi Linh nhập vào.
Nhà chúng ta dạo trước mới phục hỏa Liễu Thanh Trừng, coi như lại có thêm một đạo Long Vương Chi Linh. Trước lúc đó, tất cả bài vị sớm đã không biết bị A Ly lấy làm nguyên vật liệu chế tác bao nhiêu vòng rồi. Đào đâu ra bài vị từng được Long Vương Chi Linh nhập vào làm vật liệu?”
Lâm Thư Hữu: “À, đúng vậy nhỉ.”
Đàm Văn Bân: “Thế cái vòng tay đó đâu, cậu nhặt lên chưa?”
Lâm Thư Hữu: “Em không thấy, Bân ca, có nên báo cáo cho Tiểu Viễn ca không?”
Đàm Văn Bân lắc đầu, nói: “Đi làm việc đã, về rồi hẵng hay.”
Lâm Thư Hữu tập trung lái xe.
Đàm Văn Bân ngả ghế ra sau một chút, nằm xuống.
Bài vị từng được Long Vương Chi Linh nhập vào, ở nhà là hàng độc nhất vô nhị. Cho dù lúc này có bảo Long Vương Chi Linh của Liễu Thanh Trừng chuyển chỗ, e là năm tuổi của bài vị đó cũng không đủ.
Liếc nhìn Lâm Thư Hữu bằng khóe mắt, Đàm Văn Bân nhớ lại, năm đó khi tổ trạch của Triệu thị ở Cửu Giang bị hủy, A Hữu từng mạo hiểm giúp Triệu Nghị lấy ra một tấm bài vị của Triệu Vô Dạng.
Đến nơi, làm xong mấy tấm poster du lịch và vé số thì trời cũng sắp tối. Tốn bao nhiêu công sức như vậy, là để đảm bảo sự rõ ràng và tính chính nghĩa của quy trình Tẩu giang.
Lúc này, Triệu Nghị gọi điện thoại đến, Đàm Văn Bân bắt máy.
“Alo, Đại Bạn, việc làm thế nào rồi?”
“Vừa làm xong, chuẩn bị về đây.”
“Vậy hai cậu tiện đường ghé qua núi Sói một chuyến, đón luôn Lý đại gia về nhé.”
“Được, biết rồi.”
Xoay xoay chiếc điện thoại di động mới, Đàm Văn Bân liếc xéo lên trời. Cuộc điện thoại này, Tiểu Viễn ca có thể gọi, chứ Triệu Nghị lấy tư cách gì mà quan tâm đến việc của Lý đại gia?
Đàm Văn Bân hiểu ẩn ý của Triệu Nghị là gì, nhưng cậu vốn tưởng trước đó ở trong phòng Thúy Thúy, Triệu Nghị và Tiểu Viễn ca chỉ là đang nói đùa. Kết quả là Triệu Nghị lại tự nhập vai vào “Triệu đội nhà mình” thật sao?
Lái xe đến chân núi Sói.
Lâm Thư Hữu: “Bân ca, anh một mình lên đó đi, như vậy có thể tiết kiệm được một vé vào cổng. Em lái xe ra ngoài, đợi bao giờ hai người xuống thì gọi điện thoại cho em, đổ chuông ba tiếng thì cúp máy, em sẽ lái xe đến đón hai người, tiết kiệm được phí đỗ xe.”