“Tích cóp ra một luồng… Long Vương Chi Linh?”
“Sao vậy, bà không tin?”
Liễu Ngọc Mai lắc đầu: “Không tin, và cũng không thể.”
Thời kỳ hoàng kim của Tần Liễu, cả hai nhà đều không thiếu Long Vương Chi Linh, Liễu Ngọc Mai từ nhỏ đã thích đến từ đường Liễu Gia, tìm những bóng hình tổ tiên dưới gốc cây để chơi đùa.
Có thể nói bà ấy vô cùng quen thuộc với Long Vương Chi Linh, và càng quen thuộc hơn với Long Vương.
Do đó, bà ấy dám khẳng định trên thế gian này, không có bất kỳ bí pháp huyền thuật nào có thể tạo ra một luồng Long Vương Chi Linh từ hư không, bởi vì đằng sau mỗi luồng Long Vương Chi Linh đều tương ứng với một vị cách Long Vương.
Trong trường hợp đặc biệt, Long Vương Chi Linh có thể di dời, ví dụ như thánh tăng chi linh của Thanh Long Tự đang đi theo Di Sinh, tàn linh của Triệu Vô Dạng thì ở tổ trạch Ngu Gia giúp Ngu Địa Bắc trấn áp tà túy.
Nhưng người trước mắt nói là “tích cóp”, ý chỉ từ không sinh có, mà tiền đề để muốn làm giả phỏng theo là phải hoàn thành một đời đi sông (Tẩu giang) đạt được ngôi vị Long Vương.
Ngụy Chính Đạo: “Thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Liễu Ngọc Mai: “Tôi mong chờ cái nhìn ếch ngồi đáy giếng của mình.”
Ngụy Chính Đạo: “Có thể ngồi xuống nghĩ xem, tích cóp ai về.”
Liễu Ngọc Mai: “Lại còn được chọn sao?”
Ngụy Chính Đạo: “Ừm, mỗi thế hệ Long Vương đều để lại dấu vết nhân quả công đức trên thế gian này, Long Vương Chi Linh đã tắt cũng có thể phục hỏa.”
Liễu Ngọc Mai: “Như vậy… có mạo phạm Long Vương không?”
Ngụy Chính Đạo: “Đương nhiên là không, điều này cần phải trả một cái giá rất lớn, bà cứ yên tâm, cái giá này, tôi sẽ trả, bà chỉ cần nghĩ kỹ, hy vọng linh hồn ai sẽ trở về.”
Về lý thuyết, điều này là không thể thực hiện, nhưng ý nghĩa tồn tại của lý thuyết chính là để phá vỡ.
Bản thân Ngụy Chính Đạo chính là Long Vương, một Long Vương phá vỡ khuôn phép Long Vương truyền thống, một Long Vương chưa chết.
Chưa ngã xuống thì không thể xuất hiện Long Vương Chi Linh, sau đó, vất vả lắm mới tự sát thành công, lại bị Thiên Đạo làm mờ sinh tử, vẫn không sinh ra được Long Vương Chi Linh.
Điều này khiến Ngụy Chính Đạo đang có sẵn một suất chưa sử dụng.
Ông ta không có hứng thú giữ thứ như Long Vương Chi Linh, ông ta cũng không có truyền thừa nào cần bảo vệ, lại càng không mảy may vướng bận thái bình của giang hồ này, hơn nữa, ai thờ phụng Long Vương Chi Linh của ông ta, e là sẽ bị Thiên Đạo để mắt tới cả ngày, bùa bình an sẽ biến thành bùa gọi họa.
Tuy Liễu Ngọc Mai không tin, nhưng cũng không chút do dự đáp: “Thế thì khỏi nghĩ, chắc chắn là tích cóp Lão Cẩu nhà tôi về rồi.”
Không cần đắn đo, cũng không cần do dự, Liễu Ngọc Mai chỉ muốn đem linh hồn của Lão Cẩu về, dù sao bây giờ ngủ ít, sau này nửa đêm về sáng sẽ chuyên dùng để chửi rủa Lão Cẩu.
Ngụy Chính Đạo: “Tình cảm phu thê thật sâu đậm.”
Liễu Ngọc Mai: “Lão Cẩu lúc đầu vứt lại một mình tôi đi chịu chết.”
Ngụy Chính Đạo: “Hừ.”
Liễu Ngọc Mai: “Ngài vẫn chưa cho tôi biết danh tính?”
Ngụy Chính Đạo: “Dưới Chính Đạo, đều là phù du, không đáng nhắc tới.”
Liễu Ngọc Mai: “Vậy có thể cho tôi biết, chúng ta cách nhau mấy thế hệ không.”
Ngụy Chính Đạo: “Tuổi tác hiện tại của tôi, còn chưa lớn bằng bà đâu.” là web chính chủ của bản dịch này
Sớm xác định việc này cũng có một tầng cân nhắc khác, người khác sẽ không nghĩ đến hướng đó, nhưng cái tên nhóc con đang đọc sách trong động phủ của mình lúc này, tuyệt đối sẽ không bỏ qua điều này.
Liên tưởng đến lon nước giải khát chứa Minh gia nhân được tìm thấy trong phòng cậu ta, Ngụy Chính Đạo cảm thấy, nếu mình không sắp xếp ổn thỏa trước, thằng nhóc đó rất có thể sẽ đem Long Vương Chi Linh của mình… đi tặng cho Minh gia, nơi hiện tại cũng không có Long Vương Chi Linh trông coi.
Ngụy Chính Đạo cầm một miếng bánh ngọt lên, đưa về phía Minh Ngưng Sương đang đứng cách ông ta rất xa.
Minh Ngưng Sương bước lên, nhận lấy rồi định lùi lại, Ngụy Chính Đạo gọi cô lại, chia một nửa số bánh trong đĩa, đưa nửa đĩa còn lại cùng chiếc đĩa cho Minh Ngưng Sương, ra lệnh: