Lúc Tần công tử còn là Tần thiếu gia, ông có một thói quen xấu không mấy đoàng hoàng, chính là thích đánh ngất rồi nhét bao tải vứt xuống hố phân những kẻ nào dám lởn vởn quanh người trong mộng của mình.
Đây là phong cách của người nhà họ Tần, phương thức đơn giản thô bạo, hiệu quả rõ rệt đến cực điểm.
Mặc kệ các hạ là đại sư huynh thiên kiêu của tông môn, hay là phiên phiên công tử của thế gia, hoặc giả là thảo mãng giang hồ phong lưu hài hước, chỉ cần các hạ bị ngâm trong hố phân…
Thì người trong mộng của các hạ chắc chắn sẽ không tài nào chấp nhận nổi nữa, trong lòng sẽ thấy ghê tởm thôi.
Nắm đấm thì nên dùng như thế, thay vì nâng cao bản thân, chẳng bằng giải quyết sạch thảy mọi đối thủ cạnh tranh. Ông nội của Trần Hi Diên là Trần Bình Đạo năm đó chỉ dám đứng nhìn từ xa, đến tư cách bị nhét bao tải còn không có. Nhưng Đào Vân Hạc thì đúng là từng bị ngâm qua thật.
Lúc đó, lòng lão tràn ngập nhục nhã, nhưng ai bảo cái ấn của lão không cứng bằng nắm đấm của họ Tần chứ.
Kỹ kém hơn người, chỉ đành trơ mắt nhìn cái duyên phận trong mơ của mình biến thành một đống phân nguyên chất.
Bất quá bao nhiêu năm trôi qua rồi, nếu cứ khăng khăng bảo vẫn chưa thoát ra khỏi nỗi đau tình cảm năm xưa thì cũng thật là quá kiểu cách. Thứ ngắn ngủi chưa bao giờ là thanh xuân, mà là đời người thảy đều chỉ có một đoạn thời gian ngắn ngủi đó là dễ bốc đồng và ngây ngô mà thôi.
Mỗi người thảy đều đã thành gia lập nghiệp, làm ông làm bà cả rồi, còn gì mà buông không được chứ, cái gọi là tình tình ái ái lúc đó xem chừng lớn hơn cả trời, sau này ngoảnh lại thì cũng chỉ là chuyện cỏn con.
Thành nhiên Đào Vân Hạc trong thâm tâm vẫn nhớ rõ phong thái tuyệt trần của Liễu đại tiểu thư năm đó, nhưng đây không phải lý do lão đem cháu nội mình đi quyên góp, càng không phải lý do lão đến tận giờ vẫn ngửi thấy mùi phân thối mà thỉnh thoảng phải ngoáy mũi.
Ngày đại hôn Tần Liễu lão không đi, không muốn nhìn cái vẻ diễu võ dương oai của gã họ Tần kia.
Khi gã họ Tần đó trên sông thế không thể cản thì lão cũng thuận thế thắp đèn lần hai, trong lòng đối với chuyện năm xưa trái lại không còn quá để tâm nữa.
Bị Tần thiếu gia làm vậy thì gọi là nhục mạ; bị Tần Long Vương làm vậy thì gọi là nhã thú.
Mặc kệ gã họ Tần đó nghĩ gì, Đào Vân Hạc lão ít nhất cũng có thể tự an ủi tự kỷ như vậy.
Nhưng sau khi nghe tin kịch biến của hai nhà Tần Liễu, biết gã họ Tần đó đã làm những gì, lão biết đời này tự kỷ không cách nào thoát khỏi cái mùi hôi thối trong hốc mũi này được nữa rồi. Có những việc dẫu lão là chủ môn đình Long Vương nhưng cũng thảy đều lực bất tòng tâm, dẫu lão nguyện ý ra tay che chở thì tôn nghiêm của Tần Liễu cũng không đời nào chấp nhận, đường đường là hai tòa môn đình Long Vương chính thống sao có thể đi làm phụ dung cho nhà khác? Đây quả thực là sự sỉ nhục còn lớn hơn cả diệt môn. Lúc này Đào Vân Hạc dẫu đang nhắm mắt nhưng vẫn giơ tay mời về phía ngôi đình bên cạnh, sau khi hạ tay xuống lão ngồi thẳng lưng, hơi rướn người về phía trước một chút.
Vị trí đình có thể tự chọn, không ngờ cô ấy thực sự tới, nhưng nếu đã tới thì hôm nay lão sẽ ở đây hộ vệ cô ấy chu toàn, cũng không uổng công lão bị gã họ Tần đó xông khói cho mấy chục năm trời.
Liễu Ngọc Mai bước vào đình nghỉ mát ngồi xuống.
Trước tiên bưng trà nhấp một ngụm, khẽ nhíu mày, rồi đầu ngón tay khẽ gạt những món ăn trên đĩa, vẻ mặt không mấy hứng thú. Mỹ vị duy nhất đáng nhắc tới của Thanh Long tự này chính là món mì chay. Nhưng hôm nay chắc là không được ăn rồi, vì hòa thượng tầm thường không làm nổi, phải là cao tăng công lực thâm hậu dùng chân hỏa mà nấu.
Lão cẩu năm đó đi xong một đợt sóng về nhà kể với bà rằng trên sông gặp được người thắp đèn đương đại của Thanh Long tự, vừa khéo đứng ở phe đối diện nên bị lão đánh cho thừa sống thiếu chết, sau đó bắt hòa thượng đó nấu hết bát mì chay này đến bát mì chay khác ăn cho đã đời.
Lão cẩu còn mang về cho bà một bát, bà nếm một miếng liền đặt đũa xuống vì mì đã bị nát rồi. Về việc này lão cẩu thấy rất áy náy, bảo do lão thiếu cân nhắc, biết thế nên bắt hòa thượng đó về nhà luôn. Dù sao tâm cảnh hòa thượng đó đã vỡ, về chùa cũng là thắp đèn lần hai, chẳng bằng đổi chỗ cho thư thái đầu óc mà nấu mì. Đợi bà ăn chán rồi mới cho hòa thượng về, ước chừng lúc đó hòa thượng cũng thảy đều nghĩ thông suốt rồi.
Phương trượng Thanh Long tự hiện nay không phải là người thắp đèn của Thanh Long tự thế hệ đó, vị nấu mì năm xưa sau khi về chùa liền tuyên bố bế tử quan tham ngộ Phật pháp, đến nay chưa từng xuất thế, giang hồ có lời đồn rằng đã viên tịch từ lâu.
Khương Tú Chi quẹt nước mắt, lấy hộp thức ăn bưng tới, đặt hộp lên bàn đá rồi bày từng món điểm tâm ra. Những thứ này thảy đều là món Liễu Ngọc Mai từng thích ăn, cũng là do đích thân Khương Tú Chi làm mang tới. Liễu Ngọc Mai liếc bà một cái rồi cũng chẳng khách sáo, ngồi nghiêng người nhón một miếng cắn một cái.
Tay nghề của cô nương không những không thụt lùi mà còn tốt hơn năm xưa nữa, sao thế, gả vào nhà họ Trần rồi toàn phải làm kiếp hầu hạ người ta à?
Trái lại đã trải qua bao nhiêu năm nhung lụa làm chủ mẫu rồi, là do Hi Diên từ nhỏ sức ăn đã tốt nên tại hạ mới xuống bếp nấu cho con bé ăn, dần dần luyện lại được tay nghề thôi.
Cái con bé đó quả thực là ăn nhiều thật.
Lần nào ăn cơm cũng là người đầu tiên lên bàn và là người cuối cùng xuống bàn, cô nương ấy không uống rượu mà chỉ thuần túy là ăn thôi.
Con bé ở chỗ tỷ tỷ làm phiền tỷ tỷ vất vả rồi.
Không đến mức đó, một là nó không kén ăn nên cũng dễ nuôi; hai là thứ nó ăn cũng không phải của tỷ.
Ba bữa mỗi ngày ở nhà Nam Thông thảy đều đi theo công quỹ, chính là do Lý Tam Giang trả tiền. Phúc vận cái thứ này quả thực huyền nhi hựu huyền (huyền bí), năm xưa Lý Tam Giang một mình ăn no cả họ không đói, rượu thịt lai rai sống rất sung sướng; sau này trong nhà dần có thêm bao nhiêu miệng ăn, ngày nào cũng như bày tiệc mà lão phu vẫn làm ăn đứng vững được, vẫn chống đỡ nổi như thường.
Tỷ tỷ nếm thử cái này đi.
Ừm.
Nếm thêm cái này nữa, tại hạ có cải tiến chút ít.
Được.
Khương Tú Chi bỗng nghẹn ngào, hốc mắt lại đỏ lên.
Liễu Ngọc Mai cười nói: Thôi được rồi, không phải tỷ đặc biệt nể mặt cô nương mà ăn nhiều đâu, là tỷ thực sự đói rồi.
Ở nhà không có ai nấu cơm là tỷ thảy đều ngồi thừ ra ngay. Lén lút nấu sủi cảo một lần, kết quả lần đầu chưa chín, cho vào nồi nấu tiếp thì vỏ nhân tách rời, ăn được thì ăn được nhưng thực sự không thể đem ra mời khách. Lần này tới Thanh Long tự dọc đường không có A Đình, bà cũng thấy thật chẳng quen chút nào. May mà năm đó từ bỏ thắp đèn đi sông, nếu không thì dãi dầu sương gió biết bao nhiêu là khổ cực chứ.Cảnh báo ăn cắp nội dung từ
Khương Tú Chi lại quẹt nước mắt, cũng chẳng thèm về đình của mình nữa mà ở lại bầu bạn bên cạnh.
Liễu Ngọc Mai: Đúng rồi, sao cô nương biết tỷ sẽ tới đây?
Không thể là do Trần Hi Diên thông báo được, Quỳnh Nhai cách Thanh Long tự còn xa hơn chỗ bà, mà bà tới đây cũng là nảy ra ý định nhất thời.
Khương Tú Chi: Tại hạ không biết tỷ tỷ sẽ tới, nhưng nghĩ bụng chắc hẳn có khả năng sẽ tới nên tại hạ tới trước, dẫu sao trong nhà hiện giờ thảy đều là do gã con rể của tại hạ quản sự rồi.
Liễu Ngọc Mai: Trái lại rất giống nhà tỷ.
Khương Tú Chi: Lý gia chủ…
Liễu Ngọc Mai: Cứ gọi là Tiểu Viễn đi.
Cái vụ của Trần Bình Đạo đó xúi quẩy thì xúi quẩy thật nhưng cũng đã giải quyết xong rồi, quan trọng nhất là con bé họ Trần hiện giờ đứng về phía Tiểu Viễn nhà tỷ, đây là mối giao tình mới sẵn lòng xả thân vì nhau.
Sau khi gặp Lý gia chủ tại hạ chẳng thể thốt ra loại xưng hô đó được nữa. Khựng lại một chút Khương Tú Chi nói tiếp, Chắc là chỉ trước mặt tỷ tỷ Lý gia chủ mới giống như một bậc vãn bối thôi nhỉ?
Liễu Ngọc Mai: Chao ôi hiện giờ tỷ cũng thảy đều sợ nó đấy.
Đình nghỉ mát bên cạnh, Đào Vân Hạc vành tai khẽ động đậy. Liễu Ngọc Mai lúc trước ra tay rút sạch sương mù khiến lời đàm tiếu thảy đều lọt vào tai lão. Lão ngồi thẳng tắp nhưng cũng muốn trò chuyện, bảo lão chủ động bắt chuyện thì không hợp lý, nhưng nếu có ai gọi hỏi vài câu thì lão trái lại có thể thuận thế đáp lời. Nhưng dẫu có tán gẫu chuyện đời cháu chắt thì tán đi tán lại cũng chẳng thấy hy vọng gì đá đưa tới đời cháu mình cả. Điều này làm Đào Vân Hạc trong lòng lại thầm mắng Đào Trúc Minh một câu: Cái thằng cháu này thật chẳng biết cố gắng gì cả!
Lúc này có một lão tăng diện một thân cà sa vàng giản dị, bưng một bát mì chay bước ra. Sự xuất hiện của lão thu hút không ít ánh mắt trong đình, đại gia lúc tới thảy đều đã phát hiện cao tăng của Thanh Long tự cơ bản đều đã rời tự lánh kiếp, vị này xuất hiện lúc này xem chừng rất kỳ lạ. Lão tăng khi tiến bước, bên cạnh suối biếc tỏa hào quang, cỏ cây lay động, đây chính là hiện thân của bậc đại đức cao tăng.
Có người nhận ra rồi. Đây chính là người thắp đèn của Thanh Long tự đời thứ ba trước, Không Nhất đại sư. Lão cư nhiên vẫn chưa viên tịch, vả lại còn chưa rời khỏi chùa. Không Nhất đi tới trước đình nghỉ mát nơi Liễu Ngọc Mai đang ngồi rồi dừng bước:
Liễu thí chủ, bần tăng tới hoàn nguyện.
Năm đó Tần công tử vốn có thể giết lão nhưng lại không giết, chỉ bắt lão nấu mì, mặc kệ bản thân lão có nguyện ý hay không nhưng chung quy lão nhờ bát mì này mà giữ được mạng sống. Lão đâu có biết nấu mì, chân hỏa Phật môn thì lão biết dùng, nên giai đoạn đầu Tần công tử bắt lão nấu hết bát này đến bát khác là để lão làm quen tìm cảm giác, điều chỉnh hương vị, và bắt lão làm thật tốt bát mì cuối cùng vì bảo muốn mang về cho vợ ăn.
Liễu Ngọc Mai liếc Không Nhất một cái không nói gì, chỉ gật đầu với Khương Tú Chi. Khương Tú Chi đứng dậy bước ra nhận lấy bát mì chay từ tay Không Nhất bưng về. Liễu Ngọc Mai cầm đũa ăn một miếng, lắc đầu rồi lại đặt đũa xuống: