Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Người vừa tới không phải ai khác, chính là đám người Thần Vô Tâm đã gặp không lâu trước đó, bọn hắn vừa mới xuất hiện, đã đề phòng nhìn mấy người Tiêu Phàm.
Mấy người Kiếm La cũng giống như thế, thần sắc lạnh lùng nhìn xem đối phương, chỉ có Tiêu Phàm vẫn bình tĩnh, ra hiệu cho mấy người bọn Kiếm La đứng sang một bên.
Thần Vô Tâm nhìn mấy người Tiêu Phàm một cái, ánh mắt cuối cùng rơi vào lối đi hắc thạch phía trước.
Giờ phút này, Hư Vô Cực Quang đã biến mất, hắc thạch thông đạo đã bình tĩnh trở lại.
“Công tử, chúng ta đến.” Một đám thuộc hạ của Thần Vô Tâm lộ ra thần sắc sợ hãi lẫn vui mừng, mấy người hận không thể lập tức phóng tới hắc sắc cung điện nơi xa.
Nhưng Thần Vô Tâm không mở miệng, bọn hắn cũng không dám tự tiện hành động.
Cũng ngay tại lúc này, phía trên bình đài lại hiện ra từng đạo từng đạo quang mang, khí tức cường đại quét sạch bốn phía, cầm đầu là một thanh niên mặc áo bào trắng, trừ Tả Giang Lê còn có thể là ai?
Tả Giang Lê vừa mới xuất hiện, thần sắc băng lãnh nhìn Tiêu Phàm, tư thế như sắp đánh nhau.
Chẳng qua là khi hắn nhìn thấy Thần Vô Tâm cũng ở đây, lúc này mới chậm rãi thu liễm sát ý, ánh mắt quét qua hắc thạch thông đạo một cái, sau đó âm dương quái khí mà nói: “Làm sao, các ngươi không dám tiến lên, chờ ta tới sao?”
Sắc mặt Thần Vô Tâm cùng Tiêu Phàm bình tĩnh, nhưng thuộc hạ của bọn hắn lại không được bình tĩnh như vậy, phẫn nộ nhìn Tả Giang Lê.
Cái gì gọi là không dám lên trước, chúng ta chỉ là vừa mới tới mà thôi, trong lòng thuộc hạ của Thần Vô Tâm trầm ngâm nói.
Tả Giang Lê tất nhiên không cho rằng Tiêu Phàm cùng Thần Vô Tâm không dám tiến vào Hắc Thạch thông đạo, hắn cho là hai phe Tiêu Phàm và Thần Vô Tâm đang đối chọi nhau.
“Thần Vô Tâm, truyền thừa của Tu La Vương này vốn là thuộc về Tu La Vương Tộc ta, ngươi sẽ không chắp tay nhường cho người khá chứ?” Tả Giang Lê lại tiếp tục nói, trong ngữ điệu có mấy phần ý vị châm ngòi.
“Tất nhiên sẽ không.” Thần Vô Tâm thản nhiên nói.
Tả Giang Lê nghe vậy, sâu trong đáy mắt lóe qua một tia mừng rỡ, nói: “Đã như vậy, có phải hay không nên đuổi những người không liên quan khỏi nơi đây?”
“Ta cần ngươi chỉ ta cách làm việc sao?” Trên mặt Thần Vô Tâm lóe qua một tia tức giận, hắn rất khó chịu với thái độ cao cao tại thượng kia của Tả Giang Lê.