Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Keng một tiếng, hư không bắn ra từng đốm lửa, tay của Tả Giang Lê đụng vào Tu La kiếm trong tay Tiêu Phàm.
Hai mắt Tiêu Phàm trợn tròn, với trình độ sắc bén của Tu La kiếm cho dù Thần binh cũng có thể tuỳ tiện chặt đứt, càng không cần phải nói đến huyết nhục.
Nếu như Đại trưởng lão tay không đỡ lấy Tu La kiếm, Tiêu Phàm sẽ không cảm thấy kỳ quái, nhưng hiện giờ hắn chỉ khống chế thân thể Tả Giang Lê, huyết nhục của Tả Giang Lê sao có thể cường đại đến mức như thế được?
Tiêu Phàm dùng một kiếm đẩy lui Tả Giang Lê, sau đó ánh mắt nhìn về bàn tay Tả Giang Lê, chỉ thấy bàn tay Tả Giang Lê biến thành huyết sắc, tựa như có một tầng huyết vụ lượn lờ.
Chỉ trong nháy mắt, đám huyết vụ kia đã biến mất không thấy gì nữa, nhưng Tiêu Phàm có thể nhìn thấy trên bàn tay hắn có một vết cắt, hơn nữa còn chảy máu.
“Hóa ra cũng không phải thật sự là đao thương bất nhập!” Tiêu Phàm bỗng nhiên hiểu rõ, Đại trưởng lão hẳn là tu luyện một công pháp đặc thù, có thể trong nháy mắt cường hóa sức mạnh thân thể.
Hơn nữa, công pháp này tuy bá đạo, nhưng không phải là vô địch, khi nãy nếu như kiếm của Tiêu Phàm thêm chút sắc bén, có lẽ có thể chém đứt bàn tay hắn.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, từ khi Tiêu Phàm bắt đầu tu luyện tới bây giờ, người có thể tay không đỡ Tu La kiếm trong tay hắn, mà bình yên vô sự thì chỉ có Đại trưởng lão trước mặt này.
Nếu như đây bản thể của hắn, có lẽ một dấu vết cũng không lưu lại được.
“Xem ra khi nào có thời gian ta cũng phải tìm mấy loại thủ đoạn đặc thù để tu luyện mới được.” Trong lòng Tiêu Phàm nghĩ thầm.
Giải được phong ấn của Tu La truyền thừa, Tiêu Phàm biết không ít công pháp, thậm chí thủ đoạn Thần Thông cũng có một số, nhưng trong thời gian này, hắn lại không có thời gian để tu luyện.
Hắn hiện tại chỉ một lòng muốn lấy được thần tàng của Thần Vô Tận lưu lại, cái khác sau này tính sau.
Nhưng bây giờ, Tiêu Phàm lại cực kỳ muốn tu luyện chiến kỹ cường đại, không, cái kia không nên gọi là chiến kỹ, mà là thủ đoạn Thần Thông.
“Bản tôn ngược lại đã xem thường ngươi!” Lúc này, Tả Giang Lê nhìn vết kiếm trong lòng bàn tay, quanh thân bốc lên hàn khí lạnh lẽo.