Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Chỉ cần một ánh mắt của Tiêu Phàm, thân ảnh đám người Trọc Thiên Hồng đã biến mất, thoáng cái đã xuất hiện ở ngã ba đường.
“Công tử, những người này xử lý như thế nào?” Tiêu Phàm ung dung đạp không đi tới, vẻ mặt Trọc Thiên Hồng đằng đằng sát khí nhìn vào tám tên tu sĩ đang nơm nớp lo sợ nói.
Người cầm đầu tám người này Tiêu Phàm cũng biết, chính là nữ tử duy nhất trong tám người kế thừa tên là Tả Sắt.
Lần trước giết chết Tả Vân Mặc và Tả Lân, nàng cũng có mặt, chỉ là vẫn luôn ở bên ngoài, cũng không nhằm vào hắn, về phần nàng vụng trộm làm gì, Tiêu Phàm cũng không quan tâm.
"Tha mạng!"
"Tiêu điện chủ, chúng ta chỉ đi ngang qua mà thôi."
Tiêu Phàm còn chưa mở miệng, mấy người bên cạnh Tả Sắt đã bắt đầu xin tha, bọn hắn đã tận mắt chứng kiến thực lực của Tiêu Phàm, cho dù bọn hắn cùng nhau xông lên, cũng không phải là đối thủ của Tiêu Phàm.
Ngoại trừ xin khoan dung, bọn hắn không nghĩ ra biện pháp khác để có thể sống sót.
Toàn thân Tả Sắt mặc dù cũng hơi run rẩy, nhưng nàng không cầu xin Tiêu Phàm tha thứ, có lẽ là một người kế thừa, đây là tôn nghiêm cuối cùng của nàng.
"Ngươi không sợ chết?" Tiêu Phàm nhàn nhạt nhìn Tả Sắt nói.
Tả Sắt càng run rẩy dữ dội, cúi đầu, không dám nhìn thẳng Tiêu Phàm, không biết là do sợ hãi hay là như thế nào.
Tiêu Phàm liếc Tả Sắt và thuộc hạ của nàng một cái, cuối cùng khoát tay nói: “Trọc Thiên Hồng, chúng ta đi.”
“Ồ, vâng!” Trọc Thiên Hồng không biết vì sao Tiêu Phàm lại thả Tả Sắt, nhưng hắn không chút do dự nghe theo lời Tiêu Phàm nói.
Mấy người Kiếm La cũng không phản đối mệnh lệnh của Tiêu Phàm, huống chi, thực lực của mấy người Tả Sắt không cao, căn bản không thể uy hiếp được tính mệnh Tiêu Phàm.
Hơn nữa, những người này khi nãy đã nhìn thấy Lãnh Đồng và Lãnh Lưu Cảnh tử vong, chắc cũng không dám động tâm tư gì với Tiêu Phàm.
Sau khi đám người Tiêu Phàm rời đi, Tả Sắt mới ngẩng đầu lên nhìn, trong con ngươi lóe qua một tia oán độc, lạnh giọng nói: “Ngay cả tư cách bị giết ta cũng không có sao? Ngươi sẽ vì khinh thường ta mà phải trả giá đắt.”
Tiêu Phàm đương nhiên không biết tâm tư của Tả Sắt, cũng lười đoán, ngay cả Lãnh Đồng và Lãnh Lưu Cảnh hắn còn không xem như đối thủ, Tả Sắt lại càng không cần phải nói.