Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Thời gia chậm rãi trôi qua, rất nhanh đã qua được nửa chén trà, có vài con chuột thỉnh thoảng bò ngang qua trước mặt đám người Tiêu Phàm, lúc đầu mọi người còn kích động nhưng cuối cùng đều thất vọng.
Bây giờ, mỗi lần thấy có chuột nhỏ chạy ngang thì bọn họ đều chết lặng.
Đừng nói là Tiếu Thiên Dương, ngay cả Trọc Thiên Hồng cũng có chút hoài nghi, đám cường giả Chiến Thần cảnh bọn họ còn không thể ra khỏi mê cung này, những Hồn Điêu thú tầm tường kia tìm được lối ra sao?
“Tiêu Phàm, ta nghĩ chúng ta nên tìm cách khác! Ta cũng không tin đi hết mê cung này một lần mà còn không thể tìm được lối ra của nó!” Xích Vân lão tổ rốt cuộc cũng nhịn không được mà lên tiếng, trong giọng nói mang theo ngữ điệu an ủi.
Tiêu Phàm cười, nhẹ nhàng lắc đầu, thầm nghĩ trong lòng: “Mê cung trận này cũng không thể làm khó được ta nhưng nếu để ta phá giải nó thì phải tốn mấy canh giờ, còn không bằng dựa vào mấy chú chuột nhỏ kia!”
Phá giải một mê cung trận pháp thì Tiêu Phàm vẫn có tự tin nhưng dù sao đây cũng là trận pháp do cường giả Thiên Thần cảnh bố trí, không phải có thể dễ dàng phá giải như vậy.
Đám người biết không thể thuyết phục được Tiêu Phàm nên chỉ có thể đứng lẳng lặng ở bên cạnh chờ đợi.
Lại qua thời gian nửa chén trà, mọi người đã hoàn toàn thất vọng.
“Công tử, nếu không thì…” Trọc Thiên Hồng cũng không nhịn được mà mở miệng.
Nhưng mà lời của hắn ta còn chưa kịp nói hết thì Tiêu Phàm đột nhiên duỗi tay, cười nhạt: “Đến rồi!”
Đám người phóng tầm mắt nhìn lại thì thấy một chú chuột nhỏ bò vào trong lòng bàn tay Tiêu Phàm, chú chuột nhỏ kêu chút chít, chỉ có Tiêu Phàm mới có thể hiểu tiếng kêu này.
Lúc này lại có hai con chuột nhỏ bò tới, truyền ý niệm cho Tiêu Phàm, Tiêu Phàm không khỏi nhíu mày.
Vẻ mặt đám người ngưng trọng, nhìn dáng vẻ của Tiêu Phàm, những con chuột nhỏ này có lẽ đã thất bại rồi.
“Có ba lối ra?” Tiêu Phàm khẽ nói, một tay nâng cằm, bắt đầu trầm tư.
“Ba cái lối ra? Bọn chúng tìm được tận ba lối ra à?” Mọi người kinh dị nhìn Tiêu Phàm, Tiếu Thiên Dương càng thêm khoa trương mà hô ra tiếng, trong giọng nói lộ ra vẻ khó tin.