Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Dọc theo quảng trường, một nam tử mặc áo đen, khuôn mặt nhợt nhạt giống như một lão giả đã sắp gần đất xa trời lãnh lùng nhìn chằm chằm vào Tứ trưởng lão, trên mặt lộ ra sát ý lãnh như băng.
“Kia là Tiêu Phàm?” Đám người cảm thấy hơi kỳ quái. Đây rõ ràng là một lão giả, hoàn toàn khác với Tiêu Phàm trong ấn tượng của họ.
“Nghe nói khi hắn đuổi tớ chân núi đã tốn mất thời gian nửa chén trà, có thể trong thời gian nửa chén trà còn lại lên tới đây, nhất định phải đánh đổi một cái giá rất đắt.”
“Vì truyền thừa của Tu La Vương mà hắn cũng thật liều mạng. Bao nhiêu năm qua đều không có người nhận được truyền thừa của Tu La Vương, nếu như hắn không chiếm được, vậy thì cái giá này cũng quá đắt rồi.”
“Theo ta thấy, có thể là khi hắn tu luyện xảy ra vấn đề. Với bộ dạng này, dù hắn có tham gia tranh đoạt truyền thừa của Tu La Vương cũng chẳng có nghĩa lý gì.”
Đám người không chút kiêng kỵ mà thảo luận, rất nhiều người nhìn Tiêu Phàm với ánh mắt không tốt.
“Ngươi đã tới muộn, đã bị hủy bỏ tư cách!” Tứ trưởng lão cười lạnh nhìn Tiêu Phàm. Hai người kế thừa dưới tay hắn đều bị Tiêu Phàm giết chết, hắn tuyệt đối không để Tiêu Phàm tham gia tranh đoạt truyền thừa của Tu La Vương.
Nếu không, hắn không cách nào nuốt trôi cơn giận trọng lòng.
“Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta đến muộn?” Tiêu Phàm chậm rãi đi vào trong quảng trường, lạnh nhạt nói: “Không lẽ ngươi là Tu La Sơn chủ, có quyền quyết định tư cách tham gia tranh đoạt truyền thừa của Tu La Sơn.”
“Ngươi!” Tứ trưởng lão nhìn Tiêu Phàm, sát khí nặng nề tỏa ra, lạnh giọng nói: “Hương đã cháy hết, tới muộn chính là tới muộn, sẽ bị hủy bỏ tư cách, đây là quy định!”
“Nén hương kia đã cháy hết rồi à?” Tiêu Phàm khịt mũi coi thường.
Đám người nghe vậy, nhao nhao nhìn về lư hương cách đó không xa. Tàn hương trong lư hương vẫn còn bốc khói xanh, nhưng đã không còn đốm lửa.
“Hẳn là vừa cháy hết, nhưng cũng có thể tính là chưa cháy hết.” Có người trong đám đông nói.
Không ít người cũng gật đầu tán thành, Tiêu Phàm lên đến đây vào giây phút cuối cùng, có thể xem là đến muộn, cũng có thể xem là đến đúng lúc.