Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Trong quảng trường ở giữa lưng chừng Tu La Sơn, đoàn người đứng bên vách núi quan sát tình hình bên dưới. Vẻ mặt mỗi người một khác, rất nhiều người không nhịn được mà thảo luận.
“Nhanh vậy đã vượt qua một nửa chặng đường? Ngươi nói xem, hắn có thể lên đến đây trong thời gian uống nửa chén trà cuối cùng không?”
“Quá khó khăn. Hắn mới đi được ba phần tư chặng đường thôi. Còn một phần tư chặng đường, cũng chỉ còn lại một phần tư thời gian. Đừng quên, hắn có thể đi qua đoạn đường trước đó là nhờ có những người hắn mang theo chặn những người kia lại giúp hắn.”
“Cũng đúng. Trên một phần tư chặng đường còn lại này, người ngăn giết hắn chỉ có mạnh hơn, một mình hắn muốn lên tới đây trong thời gian nửa chén trà thật sự là quá khó khăn.”
“Đáng tiếc, nếu như hắn không ngông cuồng như vậy, các vị trưởng lão cũng sẽ không làm khó như thế.”
Đám người thầm thở dài đáng tiếc cho Tiêu Phàm. Trong mắt phần lớn những người ở đây, Tiêu Phàm chắc chắn không thể lên tới nơi trong thời gian quy định.
Mà hậu quả của việc không lên đến nơi chính là tự động từ bỏ quyền tranh đoạt Tu La Vương truyền thừa. Đây cũng là nguyên nhân đám người Tứ trưởng lão nghĩ trăm phương ngàn kế ngăn cản Tiêu Phàm đi vào quảng trường.
Chỉ là bọn họ cũng không ngờ đượcTiêu Phàm mạnh mẽ như thế, trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã vượt qua ba phần tư chặng đường.
Nếu như đám người Tiêu Phàm đến Tu La Sơn sớm hơn nửa canh giờ, không phải chắc chắn sẽ lên được đến này đúng thời hạn sao.
Có điều đáng tiếc là gần sát giờ Tiêu Phàm mới đến Tu La Sơn. Nếu không, hắn cũng sẽ không rơi vào thế bị động như vậy.
Tiêu Phàm cũng không ngờ người của Tu La Sơn lại vô liêm sỉ như thế. Hắn vốn dĩ cho rằng những trưởng lão này không thừa nhận thân phận của mình thì thôi, không ngờ lại còn phái người cản trở mình.
Giờ phút này, trong lòng Tiêu Phàm thực sự phẫn nộ. Chỉ cần là kẻ cản đường hắn, hắn sẽ không buông tha cho bất cứ ai.
Tốc độ của hắn rất nhanh, giống như một con khỉ xuyên thẳng qua khu rừng. Không thể không thừa nhận, Tu La Sơn thật sự rộng lớn đến bất thường, còn hùng vĩ hơn cả Thiên Thần Phong của Chiến Hồn đại lục.
Cho dù không thể phi hành nhưng Tiêu Phàm tiêu tốn thời gian gần một nén nhang cũng không thể lên đến giữa sườn núi. Phải biết, bây giờ, hắn là cường giả cửu biến Chiến Thần.