Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Làm càn thì đã làm sao?
Khuôn mặt Tiểu Phàm nhìn Tứ trưởng lão không chút biểu hiện, giọng điệu bá đạo vang vọng trong không trung, những người này thay nhau ra trận, cứ tưởng là hắn dễ bắt nạt chắc?
Quan trọng nhất là, Tiêu Phàm sớm đã cảm nhận được sự tồn tại của Tứ trưởng lão, hắn núp trong bóng tối ngay từ lúc mới bắt đầu, lúc trước, khi bản thân đang ở thế hạ phong thì không thấy hắn xuất hiện.
Giờ thì hay rồi, bản thân đã chiếm thế thượng phong, giết chết Tả Vân Mặc khiến hắn không chịu được phải thò ra quát lớn, trên đời này làm gì có chuyện tốt đến vậy.
Cảm nhận được khí thế lạnh lẽo trên người Tiêu Phàm, lời Tứ trưởng lão định nói lại được nuốt ngược vào trong.
Đôi mắt lạnh lùng kia quá đáng sợ, như thể là ma thần lâm thế vậy.
Tứ trưởng lão biết rằng chỉ cần ông nói thêm một câu thì tên tiểu tử này chắc chắn sẽ không khác nào một con sói đói nhào lên.
Trong đầu hắn không khỏi hồi tưởng lại các đời Tu La điện chủ, đám người đó, chẳng phải cũng mạnh như vậy sao?
Lần nào bọn họ cũng cho rằng Tu La điện chủ rất dễ bắt nạt, nhưng cuối cùng, những kẻ xui xẻo lại chính là những vị trưởng lão như hắn.
Đám người này quả thật là những tên điên thật sự, còn điên cuồng hơn cả đám người của Tu La Sơn, dù nói dăm ba câu cũng không phải loại trực tiếp khai chiến như bọn họ.
Đám đông nhìn thấy khí thế của Tứ trưởng lão bị Tiêu Phàm đè ép xuống thì tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
Nếu như nói lúc đầu họ chỉ coi Tiêu Phàm như một kẻ đã chết thì bây giờ, sau khi trải qua mọi việc, trong mắt mọi người, địa vị của Tiêu Phàm đã được nâng cao tới vô hạn.
Vậy thì hiện tại, cảm giác mà Tiêu Phàm mang tới cho mọi người chính là cảm giác về một sự tồn tại cao ngất ngưởng không thể chạm tới, giống như sát thần có thể nắm giữ quyền sinh tử của người khác vậy.
Lúc này, cái nhìn của Thanh Phong lão tổ và Xích Vân lão tổ dành cho Tiêu Phàm cũng đã thay đổi, bọn họ luôn cho rằng Tiêu Phàm chỉ mạnh có chút xíu mà thôi.
Vậy mà giờ đây, cuối cùng bọn họ cũng đã biết rằng, Tiêu Phàm chính là nhân vật để họ ngưỡng vọng.
“Bây giờ, ta cần lấy lại thứ vốn thuộc về ta, kẻ ngăn ta, giết!”
Tiêu Phàm một lần nữa phun ra một câu, thực lực càng lúc càng cường mạnh, hắn đột nhiên phóng bước chân, lao về phía Tả Lân.