Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt như gió thoảng của Tiêu Phàm thì sắc mặt của Tả Lân và Tả Mặc Vân hơi sầm lại, nhìn trông có vẻ nghiêm trọng.
“Đừng lo lắng, chắc chắn hắn không bay được đâu, đợi lát nữa coi hắn chờ chết ra sao đi.” Một nử tử mặc trang phục màu đen khác đang an ủi hai người Tả Lần và Tả Vân Mặc.
Nàng ta cũng là một trong những người kế thừa hơn nữa còn là nử tử duy nhất trong số tám người kế thừa nữa.
Tả Lân và Tả Vân Mặc gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng ít nhiều, nhỡ đâu tên tiểu tử này có thể bay được thật thì sao?
“Dù có bay được thì lẽ nào dám giết chúng ta thật sao?” Tả Lân đột nhiên nhếch miệng cười, truyền âm cho Tả Vân Mặc.
“Không sai, nếu hắn không bay được thì chúng ta giết hắn cũng hợp tình hợp lý, còn nếu hắn bay được thì cũng lắm cũng chỉ dọa được hai ta mà thôi.” Tả Vân Mặc gật đầu.
“Huống hồ, mặc dù thực lực của hắn không tệ nhưng dù sao cũng chưa phải là đối thủ của hai ta, nên lần đánh cược này bất luận thế nào chúng ta cũng thắng chắc rồi.” Tả Lân khẽ cười nói.
Vừa dứt lời, điệu cười của Tả Lân bỗng đơ ra trong nháy mắt, ở đó, toàn bộ đám tu sĩ tại hiện trường cũng vô cùng kinh ngạc, không ít người còn phải dụi lại mắt, sợ mình nhìn nhầm.
Xa xa nơi Huyết Hồ, một đạo thân ảnh đang đạp không bay lên, đột nhiên xuất hiện trong không trung, đứng lơ lửng ở đó, quan sát xuống phía dưới, ngoài Tiêu Phàm ra còn ai có thể làm nổi chứ?
“Hắn thật sự có thể bay được sao? Sao lại thể được!”
“Đây là sự thật, hắn thật sự có thể ngự không bay lên!”
“Nếu ta có thể ngự không phi hành thì ta cũng không cần phải sợ đám Áo Nghĩa Thần Ngư kia nữa, sao tên này lại làm được vậy?”
Tiếng nói kinh ngạc của mọi người vang lên, nhìn Tiêu Phàm mà không dám tin, không ai ngờ rằng Tiêu Phàm lại có thể làm được việc hoàn toàn không có khả năng hoàn thành kia.
Nhiều năm qua, không có ai có thể bay được trên mặt Huyết Hồ, đây là thiết luật, vậy mà hôm nay, thiết luật đó lại có người phá vỡ.
Đám người Trọc Thiên Hồng cũng nhìn Tiêu Phàm đầy kinh ngạc, trong mắt lộ ra vẻ kích động, Kiếm La càng không kiềm chế được vội nói: “Quả không hổ danh là công tử, luôn tạo ra được kỳ tích.”