Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
“Công tử!” Đám người nhìn thấy thanh niên mặc áo bào đen đứng trên thuyền thì đều kêu lên kinh ngạc, mọi lo lắng trong lòng cũng theo đó mà tan theo mây khói.
Người đó không phải ai khác mà chính là Tiêu Phàm, cứ như thể việc Tiêu Phàm xuất hiện khiến sự lo lắng trong lòng bọn họ đều biến mất hết vậy.
“Tiêu Phàm!” Lãnh Đồng cắn răng nhìn Tiêu Phàm, hận đến độ chỉ muốn lao lên mà ăn tươi nuốt sống hắn. Lãnh Đồng hận Tiêu Phàm tới tận xương tủy.
Giờ khắc này, ánh mắt của đám đông đều đổ dồn về phía chiếc thuyền duy nhất trên hồ, trong mắt họ không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Tên tiểu tử này vẫn còn dám lên bờ.” Có người cười lạnh lùng, nhìn Tiêu Phàm trên thuyền như nhìn một người đã chết.
Chiếc thuyền từ từ tiến vào bờ, thần sắc Tiêu Phàm lạnh nhát như thể mọi thứ không hề liên quan đến hắn vậy, hắn đã sớm quen với việc bị những ánh mắt như vậy ở xung quanh nhìn mình rồi.
Chiếc thuyền cập bờ, Tiêu Phàm đạp nhẹ, cơ thể nhẹ tự chim yến, phiêu nhiên như tiên, vững vàng hạ xuống đầu bờ, sau đó từng bước một đi về phía đám đông.
Mọi người xung quanh tự giác nhường thành một con đường, không ít người nhìn Tiêu Phàm với ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc.
Trọc Thiên Hồng vội vàng đi về phía Tiêu Phàm, sau đó toàn bộ họ đều đứng phía sau Tiêu Phàm, nhìn về Lãnh Đồng bằng ánh mắt khinh thường.
“Ta ở đây, ngươi tìm ta có việc gì không?” Tiêu Phàm nhìn Lãnh Đồng, giọng nói bình thản như thể đang nói chuyện với một người bạn lâu năm vậy.
“Tìm ta làm gì? Ngươi giết chết người kế thừa của Tu La Sơn, người có biết tội không?” Lãnh Đồng gầm thét một tiếng, thiếu điều muốn xông lên ăn tươi nuốt sống Tiêu Phàm.
“Ngươi đang chất vấn ta sao?” Tiêu Phàm nhíu hai mắt lại, thần sắc từ từ trở nên lạnh lùng như thể một người có địa vị cao quý đang hững hờ nhìn một con kiến hôi.
Đồng thời, một luồng khí tức mập mờ phát ra từ cơ thể Tiêu Phàm, khiến Lãnh Đồng không khỏi co rụt lại.
Hắn không biết vì sao Tiêu Phàm lại lạnh nhạt như vậy, nhưng sự lạnh nhạt đó của Tiêu Phàm khiến hắn thấy rất khó chịu, lẽ nào hắn vẫn còn có cái gì đó để có thể dựa vào hay sao?
“Chất vấn? sự thật bày ra trước mắt, ngươi không thoát được đâu, giờ đưa ta ra chịu trói, ta vẫn có thể ra tay nhẹ nhàng với ngươi!” Đương nhiên Lãnh Đồng không thể để yếu thế hơn về khí thế, giọng nói của hắn lạnh như băng.