Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tâm thần của Tiêu Phàm rời khỏi Thần cung, nhìn thi thể to lớn của Huyết Linh Minh Côn trên mặt nước, đôi mắt hắn trở nên cực kỳ lạnh lẽo, trong lòng trầm ngâm: “Tại sao phải vậy chứ?”
Hắn đã tạo cho Huyết Linh Minh Côn một con đường sống, đáng tiếc bản thân Huyết Linh Minh Côn lại không biết quý trọng, Tiêu Phàm giết nó, trong lòng đương nhiên không hề có bất kỳ áy náy gì.
Đúng lúc này, đầu ngón tay Tiêu Phàm bắn ra một tia sáng, lao thẳng vào thi thể của Huyết Linh Minh Côn.
Một khắc sau, có thể bằng mắt thường nhìn thấy thi thể to lớn kia từ từ nhỏ lại.
Mặc dù Huyết Linh Minh Côn đã chết, nhưng thi thể của nó vẫn là một vật vô cùng quý giá, nhất là phần xác ẩn chứa rất nhiều tinh hoa khó có thể tưởng tượng ra được, đương nhiên Tiêu Phàm sẽ không lãng phí.
Đồng thời, Phệ Hồn cũng không muốn lãng phí, dù sao Huyết Linh Minh Côn cũng đã từng là một Thiên Thần đỉnh phong, dù có bị rớt xuống thành Thiên Thần tiền kỳ thì tinh hoa trong phần xác của nó vẫn mạnh hơn rất nhiều so với các Thiên Thần tiền kỳ bình thường khác.
Không thể không nói, rằng lần thả câu trên Huyết Hồ này, Tiêu Phàm đã thu hoạch được một lượng không hề nhỏ.
Hắn chưa biết Thí Thần và Phệ hồn có đột phát được Thiên Thần cảnh hay không nhưng nhưng khoản cách của hai thú tới đó chắc chắn cũng thu hoạch được không ít, ít nhất thì khoảng cách tới Thiên Thần cảnh cũng gần thêm một bước.
“Tới tiểu thiên địa luyện hóa đi.” Tiêu Phàm khẽ ngâm lên một tiếng, trong phút chốc, thi thể to lớn của Huyết Linh Minh Côn trên mặt hồ bỗng nhiên biến mất.
Một thi thể lớn như vậy, Thôn Phệ muốn thôn phệ chắc chắc cần phải có khoảng thời gian rất dài, Tiêu Phàm không muốn chờ đợi ở đây.
Trong lòng bàn tay của hắn bỗng xuất hiện một tinh thể màu đỏ như máu, một luồng khí tức khiếp người phát ra từ tinh thể màu đỏ đó.
“Giữ trước đi.” Ý nghĩ vừa phát ra, Tiêu Phàm niêm phong tinh thể màu đỏ lại, thứ này còn quý giá hơn rất nhiều so với thi thể của Huyết Linh Minh Côn, Tiêu Phàm tạm thời không nghĩ ra biện pháp xử trí thế nào.
Hắn đứng lẳng lặng trên mặt hồ, lông mày hơi nhíu lại, lúc này hắn cảm thấy có chút không vui.
“Linh hồn của ta đã thôn phệ sức mạnh của hàng ngàn con Áo Nghĩa Thần Ngư nhưng lại không có cách nào đột phá Thiên Thần cảnh, lẽ nào nhất định phải khiến mệnh cách và thần lực chi tinh dung hợp hay sao?” Tiêu Phàm suy tư trong lòng.