Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm quan sát thấy một Huyết Linh Minh Côn vô cùng to lớn, thân thể dài đến ngàn trượng của nó có lực rung động, không hề yếu hơn so với Siêu Cấp Thạch Nhân do linh hồn phân thân cô đọng lại của Tiếu Thương Sinh lúc trước là bao.
Hơn nữa khí tức mà Huyết Linh Minh Côn phát ra cũng mạnh hơn rất nhiều so với linh hồn phân thân của Tiếu Thương Sinh.
Nhưng dù nó có mạnh thế nào thì cũng chỉ phát huy được thực lực dưới mức Thiên Thần cảnh mà thôi.
Bởi vì sự tồn tại của đại trận trong hồ, nó cũng không thể rời khỏi Huyết Hồ, mà dù nó có thể rời khỏi thì nó vẫn sẽ bị lực lượng của giới này áp chế.
Đến lúc đó, nó chỉ có hai lựa chọn, một là áp chế lực lượng của chính mình hai là phá với phong cấm của giới này, rời khỏi Thiên Địa Lao Ngục.
Huyết Linh Minh Côn phẫn nộ gào thét, đôi cánh bị bẻ gãy của nó giãy giụa với những vệt máu tươi đang chảy xuống nhưng nó lại không hề biết đau đớn là gì.
Thời gian hơn một vạn năm đã khiến nó quen với cảm giác đau đớn đó rồi.
Nếu không phải vì nuốt linh hồn và sức mạnh huyết mạch của các tu sĩ thả câu ở Huyết hồ thì có lẽ nó đã sớm rớt xuống tu vi Chiến Thần cảnh rồi.
Tiêu Phàm nhíu mày, hắn biết Huyết Linh Minh Côn rất hận huyết mạch của hắn. Đối với những kẻ muốn giết mình, Tiêu Phàm không hề có bất kỳ sự nhân từ nào.
Nhưng nhìn bộ dạng của Huyết Linh Minh Côn, Tiêu Phàm lại thấy không nỡ.
Chẳng có gì là sai nếu nó muốn trở nên mạnh hơn, nhưng sai ở chỗ muốn cướp đoạt thần huyết của Thần Vô Tận, nó đã đánh giá quá thấp thực lực của Thần Vô Tận rồi.
Nhưng ngược lại, đứng trên lập trường của Thần Vô Tận thì Thần Vô Tận Cũng không sai, hắn đã bỏ ra vô số tâm tư và tinh lực để tập hợp mấy chục loại Thần huyết, như vậy làm sao có thể để người khác đoạt đi được?
Thần Vô Tận không hề giết nó, chỉ nhốt nó ở đây, điều đó đã không dễ dàng gì rồi.
“Tên kia, ta biết ngươi rất muốn giết ta, nhưng ngươi cũng biết ngươi không thể làm được, đúng không?” Tiêu Phàm đột nhiên mở lời.
Huyết Linh Minh Côn nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, đôi mắt hiện lên sự giết chóc, thiếu điều muốn phun máu ra.
Nếu có thể giết chết Tiêu Phàm thì nó tuyệt đối sẽ không do dự.
“Xem ra ngươi hiểu những gì ta nói phải không, hay là chúng ta làm một vụ giao dịch, thế nào?” Tiêu Phàm tiếp tục nói, thần sắc như thường.