Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Truyền thừa của Tu La Vương, tất nhiên Tiêu Phàm muốn lấy được, nhưng nếu để cho hắn dùng huynh đệ và người thân bên cạnh mình đi đổi, Tiêu Phàm tình nguyện không muốn có truyền thừa này.
Chỉ là nếu như không có được truyền thừa này, có lẽ hắn không có cách nào chiến thắng được Dạ Cửu U, Tiêu Thần Võ và Tiếu Thương Sinh.
Kể từ đó, những bạn bè người thân của hắn cũng khó thoát khỏi cái chết.
Trong lúc nhất thời Tiêu Phàm không biết làm sao, đến cùng mình là nên đồng ý, hay là không đồng ý đây.
Thần Vô Tận lẳng lặng đứng sừng sững ở hư không, nhìn Tiêu Phàm, cũng không quấy rầy hắn, hết sức bình tĩnh nhìn Tiêu Phàm.
"Không biết nhân quả tiền bối nói tới là cái gì?" Thật lâu, lúc này Tiêu Phàm mới lên tiếng, không lập tức đáp ứng, cũng không lập tức bác bỏ.
"Tiểu tử, trên đời này không có chuyện tốt như vậy, có thể cho ngươi cân nhắc lợi và hại để lựa chọn, có đôi khi người ta thân bất do kỷ." Thần Vô Tận nhàn nhạt lắc đầu, hiển nhiên là không có ý định nói cho Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm nhẹ gật đầu, hắn tất nhiên biết đạo lý trong đó.
Hắn đã muốn lấy được Tu La Vương truyền thừa, lại nghĩ đến việc bỏ qua nhân quả, hiển nhiên là rất khó, không phải Tu La Vương không nguyện ý, mà là nguyên nhân từ trên truyền thừa này.
"Tiền bối hiểu lầm ý của ta rồi, chỉ là vãn bối cho rằng, nếu như truyền thừa của tiền bối mang tới nhân quả, vượt qua phạm vi thừa nhận của ta, vậy ta từ chối." Tiêu Phàm lắc lắc đầu nói.
"Ồ?" Thần Vô Tận có chút ngoài ý muốn nói." Ngươi có biết ngươi từ bỏ là cái gì không?"
Hắn không nghĩ tới vậy mà Tiêu Phàm cự tuyệt truyền thừa của mình, phải biết rằng truyền thừa này vô số người đều muốn lấy được.
"Vãn bối không biết mình từ bỏ cái gì, nhưng nếu vãn bối có được truyền thừa này, vãn bối biết mình sẽ mất đi cái gì." Tiêu Phàm lắc đầu nói.
Dừng một chút, Tiêu Phàm lại nói: "Vãn bối muốn có truyền thừa của tiền bối, chỉ là muốn giết chết Dạ Cửu U cùng Tiêu Thần Võ, bảo vệ người thân của ta mà thôi, coi như không có được truyền thừa của tiền bối, vãn bối chí ít còn có cơ hội đánh cược một lần.
Nhưng nếu như có được truyền thừa của tiền bối, vãn bối có lẽ lại biến thành một con cờ, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, cho nên vãn bối vẫn là chỉ dám nhìn từ xa thì tốt hơn."