Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Phệ Hồn bị Tiêu Phàm dọa đến mức cuộn tròn núp ở một chỗ, tên này vốn không sợ trời không sợ đất, nhưng trước mặt Tiêu Phàm coi như trung thực.
Nhìn thấy bộ dáng của tên này, Tiêu Phàm ngược lại có chút không đành lòng, đành thở mạnh nói: “Lần này cho qua, dù sao ngươi đột phá đến Chiến Thần cảnh đỉnh phong, cũng không lãng phí.”
Phệ Hồn nghe vậy, đôi mắt lại bắt đầu đảo loạn.
"“Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ.” Tiêu Phàm thấy nó như thế, giận không chỗ phát tiết.
Nếu không cảnh cáo tên này một chút, thì ba linh tuyền khác cũng sẽ bị nó phá hoại.
Tiêu Phàm vung tay lên, một vòng xoáy nhỏ bỗng xuất hiện trước người hắn, sinh ra một luồng hấp lực to lớn, bắt đầu điên cuồng thôn phệ Ngọc Tủy Thần Tuyền bên trong ao nhỏ.
Phệ Hồn nhìn tốc độ thôn phệ của Tiêu Phàm, tròng mắt trợn lên, với tốc độ này, thời gian chỉ cần mấy hơi thở, đã có thể rút ra toàn bộ Ngọc Tủy Thần Tuyền.
Phệ Hồn có chút rục rịch, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Tiêu Phàm giống như phòng kẻ gian đề phòng nó, Phệ Hồn lại run run.
Thời gian không đến mười nhịp hô hấp, Tiêu Phàm đã thôn phệ toàn bộ Ngọc Tủy Thần Tuyền hầu như không còn, chỉ lưu lại một điểm nhỏ, đương nhiên, muốn hoàn toàn luyện hóa hấp thu, cũng cần một khoảng thời gian.
Hơn nữa, Tiêu Phàm cũng không định luyện hóa hết tất cả Ngọc Tủy Thần Tuyền, đồ vật này là thuốc tốt dùng để trị liệu thương thế, so với Thần đan còn hữu dụng hơn.
Thu xong Ngọc Tủy Thần Tuyền, Tiêu Phàm cũng không rời đi, mà đi đến phía trên ngọc đài, nhìn đường vân trên đài ngọc.
Hắn cuối cùng cũng phát hiện ra không gian nhỏ này lại là một trận pháp kỳ lạ, hơn nữa còn là cố ý dùng để ngưng tụ Ngọc Tủy Thần Tuyền, chất liệu của ngọc đài này, chính là dùng Thần ngọc cực kỳ hiếm thấy để xây dựng lên.
Tiêu Phàm không phá hư ngọc đài này, hắn không biết người nào bố trí ngọc này đài, cũng không rõ sẽ có hậu quả gì nếu phá hư cái ngọc đài này.
Nhỡ đâu lại gây nên thiên địa dị tượng, đến lúc đó người Tu La Sơn sẽ phát hiện, vậy coi như càng thêm phiền phức.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm quay người chuẩn bị rời đi, nhưng khi hắn quay người, lại có chút không bỏ được nên quay lại nhìn ngọc đài một cái.