Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
“Ngươi biết ta muốn đến mà còn không chạy?”
Nghe được lời Tiêu Phàm nói, Lãnh Đồng cau mày, ngữ khí lạnh như băng, ngữ khí của Tiêu Phàm khiến hắn vô cùng khó chịu, tựa như hắn không lọt được vào mắt của Tiêu Phàm.
Nhưng hắn cũng không nổi giận với Tiêu Phàm, ở trong mắt Lãnh Đồng, Tiêu Phàm đã là một người chết.
Một người chết, tự nhiên không có tư cách làm hắn tức giận.
“Ta vốn là cố ý chờ ngươi đến, vì sao lại phải chạy?” Tiêu Phàm khẽ cười nói.
Lãnh Đồng đã muốn tìm hắn gây phiền phức, Tiêu Phàm dù muốn tránh, cũng không trốn khỏi, dù sao nơi này cũng là Tu La Cổ Thành, đối với Huyết Hồ, bọn Lãnh Đồng quen thuộc hơn Tiêu Phàm rất nhiều.
Lãnh Đồng nếu đã muốn cố ý tìm một người, thì người đó không có khả năng trốn được.
Hơn nữa, Tiêu Phàm cũng lo lắng Lãnh Đồng sẽ đối phó với bọn Kiếm La, nên hắn dứt khoát đợi ở chỗ này, dù sao trước đó lão giả mặc aos bào tro đã bại lộ thân phận của hắn.
Chỉ là Tiêu Phàm không nghĩ tới, Lãnh Đồng lại đến quá chậm, thời gian qua hơn một ngày mới tới.
“Chờ ta? Chờ chết hả.” Lãnh Đồng nhe răng cười một tiếng, sát khí băng lãnh từ trên người hắn nở rộ.
Hắn cũng không muốn cùng Tiêu Phàm nói nhảm, vung tay lên, tu sĩ phía sau hắn thi nhau vây quanh Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn những người này một cái, ngược lại quay đầu nhìn về hai người cầm đầu ở hai phương hướng khác, hắn có thể cảm nhận rõ ràng được Tu La huyết mạch trên người những người này.
Không cần nghĩ cũng biết rõ, hai người này hẳn là người kế thừa.
“Các ngươi cũng đến chịu chết sao?” Tiêu Phàm khẽ nói, trong mắt bắn ra hai tia sắc bén.
Nếu như là Tả Giang Lê liên thủ với Lãnh Đồng, Tiêu Phàm ngược lại sẽ không thấy bất ngờ, nhưng hai người này hắn chưa từng đắc tội, nếu như muốn động thủ giết chết mình, Tiêu Phàm cũng sẽ không lưu tình chút nào.
“Nghe đồn Tu La điện chủ thế hệ này rất phách lối, ta xem ngươi không chỉ là phách lối, còn rất vô tri.” Một thanh niên mặc áo bào trắng khinh thường nhìn Tiêu Phàm.
Người này tên là Lãnh Thương, cùng Lãnh Đồng cùng thuộc nhất mạch của Tam trưởng lão, cũng là một tám người kế thừa.
Về phần một người khác, chính là Lãnh Lưu Cảnh, Lãnh Lưu Cảnh cười tủm tỉm nhìn Tiêu Phàm nói: “Ta giết người cho tới bây giờ đều không cần lý do, nếu như quả thực phải có cái lý do, đó là bởi vì ta thích.”