Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Thời gian chậm rãi trôi qua, đã hai canh giờ, hai tay Tiêu Phàm vẫn gắt gao cầm lấy cần câu, trên mặt lộ vẻ nhe răng trợn mắt.
Giờ phút này hắn không phải không dám buông tay, mà là không muốn buông tay, hắn hận thấu xương con Áo Nghĩa Thần Ngư kia, hận không thể ăn sống nuốt tươi nó.
Áo Nghĩa Thần Ngư tựa như cũng không biết mỏi mệt, một đường kéo Tiêu Phàm chạy hai canh giờ.
“Phệ Hồn, tốc độ này của ngươi quá chậm, chờ ngươi đột phá cửu biến Chiến Thần, có lẽ ta đã đến lúc thiên nhân ngũ suy.” Tiêu Phàm xem thường nhìn Phệ Hồn, lắc lắc đầu nói.
Phệ Hồn lộ ra bộ dáng vô tội, nó y nha y nha giải thích cùng Tiêu Phàm.
“Một tháng? Chờ ngươi một tháng sau mới đột phá, tranh đoạt Tu La Vương truyền thừa cũng bắt đầu rồi.” Tiêu Phàm lắc đầu.
Giờ phút này hắn vô cùng rầu rĩ, rốt cuộc là nên từ bỏ con cá lớn này hay là nghĩ biện pháp để Phệ Hồn đột phá?
Nếu như mắc câu thực sự là một con bát văn Thần Ngư, để nó chạy như thế, thật quá lãng phí.
Huống chi, nếu để cho nó trốn, phiền muộn của hắn cũng không có chỗ phát tiết.
Trong đầu Tiêu Phàm lóe qua nguyên một đám suy nghĩ, thật lâu sau mới nói: “Nếu như có thể để cho ta tiếp xúc đến nước hồ, hơn nữa không bị luồng sức mạnh kia ảnh hưởng, có lẽ ta có thể khiến ngươi đột phá cửu biến Chiến Thần trong vòng nửa canh giờ.”
Nghe được Tiêu Phàm lời nói, tròng mắt Phệ Hồn lập tức chuyển động một vòng, lóe sáng quang mang, y nha y nha nửa ngày.
Tiêu Phàm cuối cũng chũng hiểu ý của Phệ Hồn, cười mắng: “Sao ngươi không nói sớm chứ? Ngươi khống chế thân thể ta, sẽ không bị luồng sức mạnh bên trong Huyết Hồ kia ảnh hưởng, đồng thời cũng không cần tiếp tục đột phá, thực lực của ta đã đủ để ứng phó con Áo Nghĩa Thần Ngư kia.”
Phệ Hồn vô tội gật gật đầu, sau đó chui vào thân thể Tiêu Phàm, sau một khắc, thần lực ba động trên người Tiêu Phàm trong nháy mắt phát sinh biến hóa, không cần nghĩ cũng biết rõ, Phệ Hồn đã khống chế thân thể của Tiêu Phàm.
Phệ Hồn không quan tâm tới áp chế của năng lượng kỳ lạ bên trong Huyết Hồ kia, Tiêu Phàm sau khi bị khống chế, tự nhiên cũng không cần quan tâm, hơn nữa còn có thể phát huy ra toàn bộ thực lực.