Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Chén trà trong tay Tiêu Phàm cứ dừng ở không trung như vậy, hơi kinh ngạc nhìn Tiếu Thiên Tà. Hắn không ngờ Tiếu Thiên Tà mà lại cam tâm quỳ gối trước người mình.
Hắn biết rõ Tiếu Thiên Tà làm người rất có ngạo khí. Dạng người như hắn muốn để hắn quỳ xuống cũng không dễ dàng.
Chẳng biết tại sao, Tiêu Phàm cảm giác tảng đá trong lòng đột nhiên hạ xuống.
Nhìn thấy Tiếu Thiên Tà tới gặp mình, trong lúc nhất thời Tiêu Phàm còn có chút không biết làm sao. Thật không ngờ đến Tiếu Thiên Tà mà lại thừa nhận lời hứa trước đó.
“Ngươi vẫn đồng ý hứa hẹn trước đây?” Tiêu Phàm híp hai mắt nhìn Tiếu Thiên Tà.
Mặc dù hắn hỏi như vậy nhưng trong lòng là tin tưởng sự chân thành của Tiếu Thiên Tà. Tiếu Thiên Tà dĩ nhiên có thể lừa hắn nhưng chắc chắn sẽ không quỳ gối trước mặt mình, ngay cả tôn nghiêm cũng vứt bỏ.
Nếu như Tiếu Thiên Tà thật sự lừa hắn như vậy, Tiêu Phàm cũng nguyện ý tiếp nhận. Một người ngay cả tôn nghiêm cũng không cần thì vốn dĩ không xứng làm kẻ địch của Tiêu Phàm hắn.
“Thuộc hạ từng nghĩ tới làm trái lời hứa nhưng mấy ngày nay, ta đã nghĩ thông suốt rồi.” Tiếu Thiên Tà nói thật.
Mấy ngày nay, trong đầu hắn vẫn nghĩ câu nói mà Tiếu Thiên Cơ trước khi rời đi đã nói với hắn, ngay cả nằm mơ cũng nghĩ.
Nội tâm của hắn cứ lần lượt hỏi bản thân. Lẽ nào mình trở thành Thần chủ nắm giữ quyền lực lớn như vậy mà ngay cả nguyên tắc làm người cơ bản nhất, mình cũng vứt bỏ hay sao?
Lúc mấu chốt trong đó đã nghĩ rõ ràng, Tiếu Thiên Tà mới cảm giác nếu như mình thật sự vi phạm hứa hẹn, vậy cả đời hắn cũng chỉ có thể đi xa được như vậy.
Bởi vì trước kia hắn ngạo khí biết bao! Cho dù là đối với kẻ địch của bản thân cũng phải hết lòng tuân thủ hứa hẹn.
Hơn nữa bây giờ, hắn ngay cả chủ tâm của mình cũng không thể kiên trì, suýt chút nữa lạc lối trong quyền lực và dục vọng. Sao tương lai có thể đột phá đến cảnh giới cao hơn chứ?
Dù cho có thể đột phá thì cửa ải của thần kiếp kia cũng không vượt qua dễ dàng như vậy.
Tiêu Phàm nghe vậy lại vô cùng bất ngờ nhìn Tiếu Thiên Tà. Có thể nói thẳng ra như thế, xem ra những ngày qua Tiếu Thiên Tà thật sự đã nghĩ thông suốt.
“Nói tiếp đi.” Tiêu Phàm cũng không vội cũng không để cho Tiếu Thiên Tà ngừng lại liền nâng chén trà lên đưa vào trong miệng nhẹ nhàng nhấp một miếng.