Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
“Quả nhiên không chết!” Tiêu Phàm cười lạnh một tiếng, Tiếu Thương Sinh chỉ là một linh hồn phân thân mà thôi, không ngờ lại mạnh như thế, giống như là một con gián đánh hoài không chết, điều này làm Tiêu Phàm khá bất ngờ.
Nhưng thời khắc này, kết cục của Tiếu Thương Sinh cũng chả khác cái chết bao nhiêu.
Trước mặt Tiêu Phàm là một người đá khoảng một trượng, toàn thân có màu trắng sữa bóng loáng, Tiêu Phàm biết toàn thân người đá này chính là Thạch tinh, cứng rắn hơn siêu cấp thạch nhân khi nãy rất nhiều.
Mà trong con ngươi u ám của nó lại hiện ra đốm lửa màu xanh lam lạnh lẽo, đây chính là kết quả do Tiếu Thương Sinh dung hợp Hồn hỏa của Nhạc Nhân Tộc ngưng tụ nên.
Linh hồn đã tiêu tán gần hết sức mạnh kia bây giờ chỉ còn cách tồn tại nhờ vào Hồn hỏa.
“Kẻ chết chính là ngươi!” Một tay Tiếu Thương Sinh nắm lấy Tu La kiếm, một tay khác ngưng tụ thành một chưởng hình đao, chém đánh về phía Tiêu Phàm.
“Trước đó không giết được người là vì linh hồn của ngươi trọn vẹn, không bị tổn hại gì! Còn lúc này thì…” Tiêu Phàm khẽ cười một tiếng, trong giọng nói đầy vẻ khinh thường.
Đột nhiên, một tia sáng bắn ra từ mi tâm của hắn rồi lập tức chui vào Hồn hỏa bên trong người đá.
Tốc độ công kích của linh hồn nhanh hơn người đá rất nhiều.
“Hồn hỏa, đốt hắn cho ta!” Tiếu Thương Sinh thét lên.
Nhưng mà kết quả khiến y thất vọng rồi, Hồn hỏa dường như không nghe theo mệnh lệnh của y, y thấy một hạt châu màu đỏ máu lơ lửng trên đỉnh đầu Tiêu Phàm. Từng tia sáng màu đỏ thẫm dập dờn bay ra, trong phút chốc đã bao phủ khắp chung quanh.
Trong chốc lát, thời không tựa như đã dừng lại, linh hồn Tiếu Thương Sinh căm tức nhìn Tiêu Phàm, tiếc là y không thể động đậy được.
“Nuốt tia linh hồn của ngươi thì linh hồn của ta vẫn còn cách Chiến Thần cảnh đỉnh phong một bước xa lắm. Nhưng nếu nuốt những Hồn hỏa này thì chắc cũng gần đủ rồi!” Tiêu Phàm cười một tiếng.
“Nuốt ta, ngươi nuốt bằng cách nào?” Tiếu Thương Sinh cực kỳ xem thường hắn.
“Ngươi không biết người của Chiến Hồn đại lục đều có ít nhất một loại linh hồn thiên phú sao?”
Tiêu Phàm cười khẽ, thân thể đột nhiên biến thân thành dáng vẻ Thí Thần thú, mở to cái miệng như bồn máu, lao về phía linh hồn hồn Tiếu Thương Sinh và nuốt lấy y.