Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Theo tiếng quát lớn của Tiếu Thương Sinh, mưa đá đầy trời bắn ra xung quanh. Tu sĩ ở chung quanh lập tức kêu rên, tử thương thảm trọng.
Ở gần Thần Cung, trên không trung đều bị máu tươi nhuộm thành một màu đỏ tươi, hết sức huyết tinh.
“Đừng giết ta!”
“Sư phụ, cứu con!”
“Đại ca, đừng bỏ đệ lại!”
…
Đủ loại tiếng kêu rên, tiếng hét thảm thiết, tiếng khẩn cầu vang lên khắp bốn phía, sau đó tiếng hét lại bị đá tảng vùi lấp.
Giờ phút này, đám người chỉ muốn chạy thoát, làm gì còn quan tâm tới chuyện gì. Chính bản thân họ còn không thể sống sót thì làm sao có thể đi cứu người khác chứ?
Cái gì mà tình bằng hữu, tình thân đều không còn quan trọng nữa!
Có vài người vẫn nghĩ tới tình bằng hữu, tình thân, ngoại trừ một số người ở xa, những người khác chẳng những không chạy trốn mà tất cả đều phải ở lại đây vĩnh viễn.
Đặc biệt là những người dân bình thường kia, có người còn không phải là Chiến Đế cảnh nên gần như không có bất kỳ hi vọng trốn thoát nào.
Gió mạnh và đá nhọn lấy Thần Cung làm trung tâm, quét ngang chung quanh, những nơi nó đi qua, tất cả đều hóa thành một đống hoang tàn.
Cực kỳ bi thảm!
Đây là lời miêu tả chân thực nhất ngay lúc này.
Trên một con đường, có hai bóng người, một nam và một nữ đang chạy trốn, đá nhọn như kiếm sắc bén tới gần, hai ngươi bị gió thổi vào bên trong, không ngừng lăn lộn trên mặt đất.
Nam tử đột ngột đứng lên, vội vàng đỡ nữ tử chạy tới một nơi xa nhưng mà ngực nữ tử kia lại bị một tảng đá nện trúng, xương sườn trong thân thể gãy mấy cái, máu tươi trong miệng phun mạnh ra ngoài.
“Phu quân, không cần để ý tới thiếp! Chàng chạy mau đi!” Nữ tử dùng hết sức lực hất tay nam tử ra, trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng.
‘Không! Nương tử! Chúng ta từng thề son sắt là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, cho dù chết thì phải cùng chết!” Ánh mắt nam tử dứt khoát, nam tử ôm chặt nữ tử vào lòng.
“Phu quân!” Trong mắt nữ tử chảy ra hai dòng nước mắt, có được người nam nhân yêu mình như thế, cho dù chết thì cũng có gì đáng sợ đâu!
Nữ tử ôm chặt nam tử, trên mặt không còn bất kỳ nỗi sợ hãi nào mà chỉ còn sự nhu tình, dù mưa đá như mưa tên kia sắp tới gần nhưng nàng cũng không có bất kỳ cảm giác sợ hãi nào.