Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Lão giả áo xám phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, tiêu tan khỏi đạo sinh tử, thân thể hóa thành vô số bọt máu bay vụt vào hư không, một trận gió thổi qua, trừ viên thần lực chi tinh, không còn lưu lại gì trong hư không.
Đường đường là Chiến Thần cảnh đỉnh phong, vậy mà bị Tiêu Phàm giết chết dễ dàng như vậy?
Nếu như không phải thấy tận mắt, mọi người chắc chắn không tin, tên này chỉ là một Thần Dược Sư.
Thần Dược Sư trẻ tuổi như vậy đã đủ yêu nghiệt, hắn còn là một cường giả với chiến lực vô địch!
Mặt Lãnh Đồng như băng sương, cực kỳ khó coi, lão bộc của hắn lại bị người ta giết chết như thế, hơn nữa còn trong tình huống hắn đang ngăn chặn Tiêu Phàm.
Thân là một trong những người thừa kế Tu La Sơn, đương nhiên không ai sánh được với thiên phú và ngạo khí của Lãnh Đồng, mạng của lão bộc hắn không quan tâm, nhưng hắn quan tâm đến thanh danh của mình.
Trước mặt nhiều người như vậy, tên tiểu tử này lại giết lão bộc của hắn, có khác nào hung hăng tát hắn một cái.
"Ngươi đáng chết." Lần nữa Lãnh Đồng xuất hiện, đi qua chỗ Tiêu Phàm, sát khí quanh người hắn tỏa ra hóa thành vật chất giống như cây kiếm băng sương, đâm vào hư không phát ra những âm thanh bén nhọn.
Tiêu Phàm ném cây kiếm dài bình thường trong tay, bàn tay mở ra, bỗng nhiên lòng bàn tay xuất hiện một cái đỉnh nhỏ màu đen, cái đỉnh nhỏ phun ra sương mù, lộ ra một luồng khí tức huyền diệu.
"Càn Không Định Thiên Đỉnh?" Lãnh Đồng cực kì khinh thường, cặp mắt của hắn lần nữa chuyển thành màu máu.
Lần này, Tiêu Phàm quỷ dị phát hiện, con ngươi của hắn xuất hiện từng đường vân, đường vân tràn ra Tu La Thần Nhãn, hóa thành thần văn đáng sợ giao sát với hư không.
Trong lòng Tiêu Phàm hơi kinh hãi, vừa rồi hắn cho là Đồng Thuật của Lãnh Đồng đã đến cực hạn, không ngờ hắn còn chiêu sát thương đáng sợ như vậy.
Cảm nhận được những thần văn kia, trong lòng Tiêu Phàm có chút run sợ, cả hắn cũng không thể không thừa nhận, tên Lãnh Đồng này, thiên phú để tu luyện Đồng Thuật thật sự quá biến thái.
Nhưng mà, Tiêu Phàm vẫn vậy không lùi nửa bước, áo choàng đen rách nát bay trong gió, tư thế như thể sẽ đánh cược sống chết một phen.