Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Giây phút Tiêu Phàm định thần trở lại thì phát hiện bản thân đang đứng ở một tầng mây trắng phía tít trên cao, phía đối diện hắn là một lão giả gầy gò, ốm yếu.
Tóc của lão giả rối tung lên, nhìn không khác gì một kẻ ăn mày, chỉ có đôi mắt là tinh tường, thâm thúy cứ như thể xem thấu vạn vật trên thế gian này vậy.
“Lão quái vật, đây là đâu?” Tiêu Phàm mở lời trước, hắn nhìn là biết lão giả đứng trước mặt mình chính là khí linh của Luyện Tâm Tháp.
Nhưng ngay sau đó Tiêu Phàm như chớt nhớ ra điều gì đó vội lắc đầu:“Ngươi không phải là khí linh của Luyện Tâm Tháp, ngươi chính là tiền bối đã từng dạy ta giải phong Tu La kiếm.”
Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lúc nãy hắn không nhìn kỹ, còn cứ tưởng lão đầu này là khí linh Luyện Tâm Tháp.
Nhưng nhìn kỹ thì có chút không giống, hơn nữa khí tức trên người hai người cũng không giống nhau.
Nhưng trong lòng Tiêu Phàm có một sự suy đoán to gan, đó là lão đầu này chắc chắn có mối liên quan nào đó, chỉ có điều trước đây hắn không chú ý tới mà thôi.
Hơn nữa, có vẻ như lão đầu này là chủ nhân của Cửu Dương Thần Lô, mà Nam Cung Tiêu Tiêu lại thừa kế Cửu Dương Thần Lô, vậy thì lão ta chẳng phải là sư tôn của Nam Cung Tiêu Tiêu hay sao?
Tiêu Phàm đột nhiên phát hiện ra, bản thân hắn đã bỏ lỡ quá nhiều tin tức, đến tận giờ mới hiểu rõ.
“Luyện Tâm Tháp là do ta luyện ra.” Lão giả gật đầu, thần sắc vô cùng bình tĩnh.
“Vãn bối đã hiểu lầm tiền bối rồi.” Tiêu Phàm vội vàng hành lễ, gọi đối phương là lão quái vật không phải do hắn cố ý, chỉ là hắn xưng hô với linh khí Luyện Tâm Pháp như vậy mà thôi.
“Không sao.” Lão giả không hề để ý đến những điều đó, ông nhìn Tiêu Phàm và nói: “Tu La điện chủ thế hệ này quả nhiên không hề tầm thường, có thể thông qua Bách Thế Luân Hồi một cách thành công cơ đấy.”
Trong lời nói của lão giả chứa đựng sự ngạc nhiên, cứ như thể đến ngay cả bản thân ông ta cũng không thể vượt qua được vậy, ngoài sự ngưỡng mộ còn có cả sự khâm phục.
“Bách Thế Luân Hồi?” Tiêu Phàm vô cùng kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ lại thì huyễn cảnh mà trước đây hắn từng trải qua cũng vừa hay là một trăm loại, hơn nữa mỗi loại đều là một cuộc đời không giống nhau, gọi là Bách Thế Luân Hồi cũng rất hợp lý.