Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Kiếp sau, ta nhất định sẽ gặp huynh trước!
Trong lòng Tiêu Phàm bỗng nhiên xúc động mạnh khi nghe thấy câu nói cuối cùng của Huyết Yêu, không biết vì sao mà hắn có một cảm giác đau nhói.
Tiêu Phàm không biết làm thế nào miêu tả được nỗi đau ấy, nhưng nó giống như mất đi một thứ quan trọng của bản thân mình vậy.
Tiêu Phàm đặt tay lên ngực tự hỏi có phải bản thân hắn có tình cảm với Huyết Yêu Nhiêu không nhưng đó không phải là tình yêu. Hắn có thể chết để cứu Huyết Yêu nhưng tuyệt đối không thể lựa chọn ở cùng cô ấy được.
Tình yêu là một thứ gì đó thần thánh chứ không phải là sự bố thí, cũng không phải là sự đồng cảm.
Có những thứ tình nghĩa không phải là tình yêu nhưng cũng vẫn đủ trân quý, quân tử chi giao nhạt như nước nhưng vĩnh viễn có thể khắc ghi trong tim.
Tiêu Phàm đặt Huyết Yêu Nhiêu xuống nhẹ nhàng sau đó ngẩng đầu lên nhìn trời cao, lúc này chưởng lực cuồng bá của Minh Yểm đang lao xuống, mọi thứ đều lụi bại dưới sức mạnh của chưởng lực đó.
Sức uy hiếp của Thiên Thần, dù có là Chiến Thần cảnh đỉnh phong thì cũng không phải là đối thủ.
“Xem ra không giết Minh Yểm thì ngươi sẽ không bước ra.” Tiêu Phàm nhìn lạnh lùng, tự nhủ.
Bỗng nhiên, khí thế trên người Tiêu Phàm tăng mạnh, giống như sóng lớn vỗ bờ, sau đó Tu La kiếm xuất hiện trong tay hắn, bay lên.
Nhát kiếm phát ra như thể thiên địa sơ khai, một mỡ hỗn độn, kiếm khí tối tăm mịt mờ như xuyên qua không gian, chém vỡ càn khôn, tấn mãnh dị thường.
Phụt!
Thần lực chưởng cương của Minh Yểm tựa như một khối màng mỏng manh dưới nhát kiếm của Tiêu Phàm, kiếm khí không hề giảm tốc, bay thẳng tới Minh Yểm.
“Sao ngươi lại mạnh đến vậy?” Minh Yểm vô cùng kinh ngạc. “Lúc trước người chỉ có thể cùng ta lưỡng bại câu thương, mới có vài ngày mà người đã trở nên mạnh đến như vậy, hơn nữa không phải lúc nãy đã bị đâm trúng mệnh cách rồi sao?”
“Bởi vì đây là huyễn cảnh! Ta chính là chúa tể!” Tiêu Phàm hừ một tiếng lạnh lùng, hắn đột nhiên đưa một tay ra rút con dao ra khỏi mi tâm.