Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
“Tiểu tử, nếu ngươi dám trốn, cho dù ở chân trời góc biển ta cũng sẽ nghiền xương ngươi thành tro đấy!” Hắc Mộc lão tổ hung ác đe dọa.
Hôm nay bị một tiểu bối trẻ tuổi uy hiếp khiến trong lòng Hắc Mộc lão tổ rất khó chịu nhưng vì con cháu nối dõi đời sau của mình, hắn không thể không nuốt xuống cơn giận lớn này.
Vẻ mặt Tiêu Phàm rất lạnh nhạt, hắn khẽ cười: “Khi nào mở lò luyện đan, Hắc Mộc tiền bối mang một vạn thần thạch tới là được.”
“Hừ!” Hắc Mộc lão tổ hừ lạnh một tiếng, hắn nhìn về phía Cổ Nhược Trần rồi nói: “Nhược Trần tiểu tử, tí nữa hắn chạy thì ngươi phải cho ta một lời giải thích đấy!”
Cổ Nhược Trần cười khổ, hình như chuyện này đâu có liên quan gì tới hắn ta nhưng việc đã tới nước này thì hắn ta cũng không thể tránh thoát được!
“Được rồi, cũng không còn sớm nữa!” Nam tử khôi ngô đột nhiên lên tiếng, nói xong thì quay đầu nhìn đám người Tiêu Phàm một chút.
“Cổ huynh, tại hạ xin cáo từ trước! Có cơ hội sẽ mời huynh uống rượu!” Tiêu Phàm tất nhiên hiểu ý của nam tử khôi ngô kia, hắn không nên ở lại đây.
Tiêu Phàm nói như vậy cũng không phải là thật sự muốn mời Cổ Nhược Trần uống rượu mà là muốn nói cho Cổ Nhược Trần rằng phần nhân tình này hắn nhớ kỹ rồi, trở lại sẽ có hậu tạ.
“Ta và huynh đài mới quen mà đã thân thiết, chắc huynh đài là một luyện dược sư nhỉ?” Cổ Nhược Trần hỏi thử: “Đúng rồi, còn chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh của huynh đài!”
“Nhược Trần tiểu tử, ngay cả tên hắn mà ngươi cũng không biết thì tại sao lại dẫn hắn tới nơi này?” Hắc Mộc lão tổ vô cùng khó chịu nói ra những lời này, những người như bọn họ đâu phải ai muốn gặp cũng được chứ!
Cũng khó trách Hắc Mộc lão tổ lại khó chịu như thế, mấy vị lão giả kia cũng vô cùng kinh ngạc. Bọn họ cứ tưởng rằng Tiêu Phàm và Cổ Nhược Trần rất thân thiết với nhau, không ngờ ngay cả tên cũng không biết.
Cổ Nhược Trần cười khẽ: “Có vài người không cần biết tên nhau cũng biết được là họ đều là người chung chí hướng!”
“Kẻ hèn tên Kiếm Hồng Trần! Xem như là một Thần Dược Sư đi!” Tiêu Phàm gật nhẹ, thành thật trả lời.
Chính bản thân hắn cũng có chút ngượng ngùng vì Cổ Nhược Trần dẫn hắn tới đây, ngay cả tên giả của hắn, đối phương cũng không biết.