Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Cổ Nhược Trần nhìn thấy sự gấp gáp trong đôi mắt của Tiêu Phàm liền trầm ngâm một hồi mới nói: “Ngươi đi theo ta.”
“Đa tạ.” Tiêu Phàm chắp tay nói.
Hắn biết giao dịch một loại linh dược đặc biệt như Huyết Ngọc Thần Cốt Tham là một việc hết sức bí mật, đối phương đã đồng ý nói cho hắn biết, còn đích thân dẫn hắn đi gặp người đã mua thì có thể thấy tấm ân tình này không hề nhỏ.
Có điều, Tiêu Phàm cũng biết rằng, người đã mua sâm này vẫn còn ở trong Vạn Bảo các, điều đó cũng cho thấy giao dịch Huyết Ngọc Thần Cốt Tham mới diễn ra không lâu, xem ra vẫn còn có cơ hội.
Nhưng đoán chừng muốn có được Huyết Ngọc Thần Cốt Tham thì cái giá phải trả sẽ rất lớn.
“Không cần, có lấy được hay không còn phụ thuộc vào cơ duyên của ngươi.” Cổ Nhược Trần gạt tay. “Các hạ có thể dẫn hai người đó lên lầu hai.”
“Sở huynh, Kiếm La, hai người đi theo ta vào trong.” Tiêu Phàm gật đầu.
“Vâng, công tử.” Kiếm La nghe vậy, trong lòng thầm mừng rỡ, còn Võ Nhược Phong và Vân Hạc thì lộ rõ vẻ thất vọng, nói cho cùng thì Tiêu Phàm vẫn chưa coi họ là người một nhà.
Dưới sự dẫn đường của Cổ Nhược Trần, ba người Tiêu Phàm đi lên lầu hai, mọi người xung quanh đều lộ rõ vẻ hâm mộ.
“Có thể khiến Nhược Trần công tử đích thân mời, tên tiểu tử này đúng là may mắn.”
“Đó chẳng qua là Nhược Trần công tử muốn đền bù cho bọn họ thôi, dù sao thì hắn cũng chịu thiệt ở tại Vạn Bảo Các, những kẻ khác không được đãi ngộ như vậy đâu.”
“Nếu có thể được nói một câu với Nhược Trần công tử thôi, là ta đã cảm thấy mãn nguyện rồi.”
Nhìn đám người Tiêu Phàm rời đi, đám tu sĩ ở lầu một lập tức nhao nhao lên luận không dứt, cứ như nước đang đun sôi vậy.
“Lão Lục, chẳng lẽ chúng ta không đi vào sao?” Ngũ vương tử nhíu mày. Dù Tiêu Phàm có làm bại lộ thân phận thì cũng chẳng ai thèm để ý đến hắn, nếu có thì cũng là cái nhìn khinh thường, điều này khiến Ngũ vương tử cảm thấy vô cùng khó chịu.
Bình thường hắn đi tới đâu cũng tồn tại ánh mắt vạn người nhìn, sự khác biệt nhất thời này khiến hắn không kịp thích ứng.
“Thôi bỏ đi, chúng ta hiện giờ bị phong ấn tu vi.” Lục vương tử lắc đầu, bình thường hắn cũng hay tính toán giúp Ngũ vương tử nhưng hiện giờ cả hai người đều cá mè một lứa, đều suy nghĩ cho đối phương cả.