Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Giọng điệu của Cổ Nhược Trần rất bình tĩnh nhưng không thể phủ định rằng khi vào tai Trương đại thiếu thì không khác gì một tia sét đánh.
Lừa gạt Cổ Nhược Trần?
Có cho Trương đại thiếu mười lá gan thì hắn cũng không dám lừa gạt Cổ Nhược Trần, nhưng lời đã nói ra thì coi như là đã lừa gạt thật rồi, làm sao mà hắn ta có thể thu hồi lại được.
Nếu bản thân hắn phủ nhận thì chẳng phải đang chứng minh rằng chính hắn cố ý lừa gạt Cổ Nhược Trần hay sao?
Trương đại thiếu vốn chỉ định nhờ Cổ Nhược Trần ra tay đối phó với Tiêu Phàm mà thôi, nhưng hắn không ngờ việc đầu tiên Cổ Nhược Trần làm lại không phải là gây phiền phức cho Tiêu Phàm mà là hoài nghi hắn đang nói dối.
“Tại hạ không dám!”
Trương đại thiếu vội vàng khom người, cố gắng giữ vững bình tĩnh, nhưng con ngươi thì run rẩy không ngừng.
“Ta tin ngươi cũng không dám.” Cổ Nhược Trần hừ một tiếng lạnh lùng, dựa vào con mắt của mình, hắn chẳng lẽ lại không nhận ra đám người Tiêu Phàm không hề đơn giản, người như thế, lại đến Vạn Bảo Các trộm linh dược hay sao?
Dù có trộm thì cũng không thể nào để Trương đại thiếu nhìn thấy, dù sao thì Trương đại thiếu cũng chỉ là một Chiến Thần tiền kỳ mà thôi.
Lời nói dối này đương nhiên không cần công kích cũng tự sụp đổ, chỉ có điều Cổ Nhược Trần cũng không thể coi nhận định của mình là chứng cứ nên mới hỏi một câu như vậy.
“Các hạ có điều gì muốn nói?” Cổ Nhược Trần lại nhìn về hướng Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm khá tán thưởng cách xử sự vấn đề của Cổ Nhược Trần, ít nhất thì hắn ta cũng không đùng một cái nhắm vào hắn đầu tiên, về điểm này thì Cổ Nhược có vẻ khá công bằng.
“Ta không có gì để nói.” Tiêu Phàm đáp lại thản nhiên.
“Nhược Trần công tử, ta đã nói rồi mà, hắn trộm linh dược của Vạn Bảo các, đương nhiên sẽ không có gì để nói.” Trương đại thiếu thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ vào Tiêu Phàm cười đắc chí.
“Ý ta là, đối với hạng người không cần thể diện, tùy ý vu oan cho người khác thì ta không có gì để nói.” Tiêu Phàm nói thêm một câu.
“Ngươi!” Trương đại thiếu nhìn Tiêu Phàm đầy phẫn nộ.
Tiêu Phàm không để hắn có cơ hội phản bác, tiếp tục nói: “Đại khái sự việc là như thế này…”
Tiêu Phàm thuật lại sự việc lúc nãy một lần nữa, không hề nói ngoa thêm từ nào, cũng không hề bẻ cong sự thật, nhưng đi vào đầu Trương đại thiếu thì cực kỳ chói tai.