Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm từ miệng Tiếu Thiên Tà biết được, linh hồn phân thân của Tiếu Thương Sinh muốn đoạt lấy thân thể của bọn chúng, dựa vào tính cách của Tiếu Thương Sinh, khẳng định phải chọn lựa thân thể mạnh nhất, bất luận nam hay nữ.
Rất nhiều vương tử và công chúa biết chuyện này, hiển nhiên phải nghĩ ra mọi biện pháp, để cho mình bị "Đào thải", chỉ có bị đào thải, bản thân mới có cơ hội sống sót.
Mà muốn đào thải bản thân, có rất nhiều phương pháp, có thể áp chế tu vi, có thể gây thương tổn tới thân thể mình, cũng có thể tẩu hỏa nhập ma...
Những người này, đều là từ tầng dưới nhất chém giết đi lên, có thể trở thành công chúa và vương tử, bất luận thiên phú và trí tuệ đều rất mạnh.
Đáng tiếc lúc trước bọn chúng cũng không biết tương lai mình sẽ trở thành như vậy, vốn cho là mình chỉ cần sống sót trở ra, cuối cùng cũng có thể thắng lợi.
Bọn chúng không biết rằng, tất cả mọi người chỉ là thân thể được nuôi dưỡng của Tiếu Thương Sinh mà thôi, dù mạnh đến đâu thì sớm muộn cũng có một ngày bị Tiếu Thương Sinh thay thế.
Lúc trước bọn chúng liều mạng tăng cường sức mạnh, mà bây giờ, lại là liều mạng áp chế bản thân, không thể không nói là một sự châm chọc.
"Ba người các ngươi cũng muốn thử một chút sao?" Tiêu Phàm liếc Thập công chúa một chút, lại nhìn về phía ba người khác nói.
Vừa rồi một tia sát khí kia, hắn cảm nhận được bên trong đôi mắt Thập công chúa có một luồng sát ý lạnh như băng, Tiêu Phàm biết, vừa rồi mình nói ra bí mật của nàng, nàng muốn giết Tiêu Phàm.
"Đám người này quả nhiên không hề đơn giản." Trong lòng Tiêu Phàm thầm nói.
Ba người Tứ vương tử nhìn nhau, trong lúc nhất thời không biết làm sao để mở miệng, trên người bọn chúng cũng ít nhiều có chút vấn đề, mà cũng là cố ý tạo ra, hiển nhiên sợ Tiêu Phàm nhìn thấu.
"Các ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không hại các ngươi, cũng cam đoan ta tận dụng hết khả năng, chữa khỏi bệnh trên người các ngươi, thậm chí khiến các ngươi đột phá thêm một bước cũng khó nói." Trên mặt Tiêu Phàm hiện lên nụ cười xán lạn nhìn mấy người đối diện.
Dáng vẻ đó, tựa như đối đãi với người thân của chính mình vậy, khiến tu sĩ bốn phía cảm động một hồi.