Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Sau nửa ngày, Tiêu Phàm đứng sừng sững ở đầu thuyền nhìn Tiếu Thiên Tà đang bọc áo bào đen rời đi, áo bào đón gió tung bay, sợi tóc bay múa trong gió.
Đợi tới khi bóng dáng Tiếu Thiên Tà biến mất ở cưới chân trời, Tiêu Phàm mới lấy lại tinh thần.
“Công tử!” Kiếm La muốn nói gì đó nhưng lại bị Tiêu Phàm ngắt lời.
“Việc này cứ để nó ở trong lòng đi, tiếp tục tiến lên!” Tiêu Phàm thản nhiên nói, chuyện với Tiếu Thiên Tà vẫn là càng ít người biết càng tốt.
Còn về phần Võ Nhược Phong và mấy người Nhạc Nhất Sơn, Tiêu Phàm căn bản không muốn giải thích với họ, Tiếu Thiên Tà che giấu khí tức rất cẩn thận nên người bình thường chắc chắn không thể phát hiện ra.
Võ Nhược Phong và Vân Hạc cũng không dám hỏi Tiêu Phàm nên đành tiếp tục điều khiển Thần Châu tiến về phía trước.
Cũng không lâu sau, Thần Châu đã tới gần sóng Thần Văn, hai tay Tiêu Phàm bấm, miệng niệm pháp quyết, bay lên không đánh ra mấy chưởng, trong hư không lập tức kích phát ra từng đạo gợn sóng Thần Văn.
Lúc này, Nhạc Nhất Sơn chờ đám người Nhạc Nhân Tộc rối rít xuất hiện từ trong lòng đất sâu, tuy bọn họ cử động ở trong lòng đất rất thoải mái nhưng khí lên mặt đất lại trở nên vô cùng vụng về.
Mọi người thấy Tiêu Phàm đánh thẳng vào trận pháp trên không thì tim nhảy lên tận cổ, sau khi kích động lại là lo lắng không thôi.
Tất cả mọi người đều cảnh giác nhìn chung quanh, lo sợ đám người Thương Sinh Thần Quốc truy sát phía sau.
Dù sao, việc miễn cưỡng phá trận như thế này thì Nhạc Nhân Tộc bọn họ cũng từng thử qua rất nhiều lần nhưng tiếc là kết quả đều thất bại, không những thế, họ còn hi sinh rất nhiều mạng sống của tộc nhân. Sau đó, Nhạc Nhân Tộc cũng không dám xông vào trận pháp nữa.
Tiêu Phàm không hề quan tâm, hắn đánh ra thêm mấy chưởng, trận văn kia rốt cuộc cũng xuất hiện vết nứt, sau đó vết nứt nhanh chóng lan ra bên ngoài rồi vỡ vụn.
“Ra ngoài đi!” Tiêu Phàm khẽ quát.
“Vâng!” Nhạc Thạch thấy thế, giọng nói cũng có chút run rẩy, hắn ta làm gì dám chần chờ thêm nữa, lập tức ra lệnh cho tộc nhân lao nhanh qua khỏ khe nứt trên trận văn.
Khe nứt trên trận văn càng lúc càng lớn, cuối cùng đạt tới độ dài hơn ngàn trượng, tuy Nhạc Nhân Tộc cao tới mấy trăm trượng nhưng muốn rời khỏi đây cũng không phải là chuyện khó khăn.