Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Người đã tin chưa?
Giọng nói bình thản, lạnh như băng cứ thế quanh quẩn bên tai đám người Tiếu Thiên Chi, tựa như một tia sét rầm vang, khiến đám người đó tê dại cả da đầu.
Họ không khỏi rùng mình khi nhìn vào đôi mắt của Tiêu Phàm, đôi mắt đó dường như có thể nhìn thấu linh hồn họ vậy, tất cả những thứ gì của họ dường như đều bại lộ hết thảy dưới đôi mắt đó.
Nếu là trước đây thì có lẽ họ đã xông lên tìm Tiêu Phàm để báo thù rồi, nhưng lúc này bọn họ không dám nhúc nhích một chút nào cả.
Trong nháy mắt có thể chém rụng một cánh tay của bát biến chiến thần trước con mắt của ba tu sĩ Chiến Thần cảnh đỉnh phong, một kẻ có thực lực như vậy hoàn toàn khiến bọn họ khiếp sợ.
E rằng ngay cả đến Tiếu Thiên Long cũng không làm được!
Trước đây bọn họ không tin Tiêu Phàm có thể giết chết Tiếu Thiên Long, nhưng bây giờ thì bọn họ thực sự tin rồi, Tiêu Phàm còn mạnh hơn Thiếu Thiên Long rất nhiều.
Lời vừa nói ra, Tiêu Phàm không đợi cho đám người đó kịp phản hồi đã vụt biết mất khỏi phía trên Thần châu, một lần nữa khi xuất hiện, hắn đã ở ngay bên cạnh Sở Khinh Cuồng rồi.
Hắn lấy đan dược từ trong bình ra, nhét vào miệng Sở Khinh Cuồng.
“Công tử, nếu đây không phải là thuốc giải thật sự thì sao?” Kiếm La lo lắng nói.
Nghe thấy vậy, Tiêu Phầm đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía Tiếu Thiên Chi, lạnh giọng nói: “Nếu không phải là thật thì tất cả bọn chúng sẽ phải chôn cùng với Sở huynh!”
“Là bình này!”
Nghe Tiêu Phàm nói vậy, Tiếu Thiên Chi cắn răng, vội vàng vứt ra một cái bình ngọc khác.
Nhát kiếm vừa rồi của Tiêu Phàm vẫn còn khiến cô ta hận trong lòng, cô ta thật không ngờ Tiêu Phàm lại không hề có khái niêm thương hoa tiếc ngọc gì cả, đến một nữ nhân cũng có thể giết.
Tiêu Phàm nhận lấy bình ngọc, hắn hơi híp mắt lại. Thật không ngờ cuối cũng hắn vẫn bị Tiếu Thiên Chi lừa gạt.
Nếu lúc nãy đưa giải dược kia cho Sở Khinh Cuồng nuốt, có khi nào mà huynh ấy lại bị trúng độc rồi chết không?
Vừa nghĩ Tiêu Phàm vừa mở bình ngọc thứ hai ra, nhưng điều khiến Tiêu Phàm kinh ngạc đó là trong chiếc bình này không hề có bất kỳ thứ gì cả.
“Hỏng rồi, có độc!”
Sắc mặt Tiêu Phàm tái đi, Tiếu Thiên Chi không thể nào đưa cho hắn một cái bình mà bên trong không hề có thứ gì cả, không cần nghĩ cũng biết, trong bình ngọc này chắc chắn có một loại độc dược nào đó, chỉ có điều nó không có màu, không có vị mà thôi.