Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
“Sở huynh, đã lâu không gặp.”
Tiêu Phàm nhếch miệng cười, nhìn người thanh niên cụt một tay. khiến Tiêu Phàm gọi là Sở huynh, cũng chỉ có Sở Khinh Cuồng, người đã biến mất nhiều năm nay mà thôi.
Thời khắc đầu tiên nhìn thấy Sở Khinh Cuồng, Tiêu Phàm cũng hết sức kinh ngạc, hắn không ngờ Sở Khinh Cuồng lại xuất hiện ở Thiên Địa Lao Ngục.
Nơi đây chỉ có người thủ mộ và Tu La điện chủ mới đủ tư cách dẫn người khác vào, hơn nữa phải được sự đồng ý cùng lúc của cả hai người đó.
Sở Khinh Cuồng không phải là người của Tu La điện, cũng chẳng có quan hệ gì với người thủ mộ, vậy thì làm sao mà huynh ấy lại xuất hiện được ở đây?
Hơn nữa, điều khiến Tiêu Phàm càng thêm khiếp sợ hơn đó là, Sở Khinh Cuồng đã đột phá tới Chiến Thần cảnh hậu kỳ, tốc độ như vậy thì quả thật nhanh hơn mức bình thường.
Trong lòng Tiêu Phàm vẫn luôn chứa đựng sự cảm kích đối với Sở Khinh Cuồng. Khi còn ở Ly Hỏa đế đô, dù bọn họ biết rõ mình không phải là đối thủ của Chiến Thần điện nhưng huynh ấy vẫn dứt khoát ở lại.
Đáng tiếc, đến cuối cũng huynh ấy vẫn bị Bắc Lão dùng truyền tống trận pháp truyền đẩy ra bên ngoài.
Thoáng một cái đã mấy năm không gặp, cảnh còn mà người thì mất. Nhưng có thể gặp được một người quen ở chốn thiên địa lao ngục như thế này vẫn khiến Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng thân thiết.
“Đã lâu không gặp.”
Sở Khinh Cuồng mỉm cười, nhưng nụ cười trông vô cùng khó coi. Độc khí trên người hắn đã tấn công vào tim, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Trong nháy mắt, Tiêu Phàm phóng ra một vài tia sáng, lao thẳng vào cơ thể của Sở Khinh Cuồng.
Sở Khinh Cuồng không hề phản kháng, cũng chẳng có sức mà phản kháng. Hắn bây giờ chẳng khác cái xác sống là bao.
“Tiêu huynh cẩn thận, bọn chúng đều là những cao thủ dùng độc.” Sở Khinh Cuồng nói một cách hết sức yếu ớt.
“Yên tâm, một đám phế vật thôi mà.” Tiêu Phàm nhếch miệng cười. Cũng vào đúng lúc này, một luồng ánh sáng gào thét lao tới từ phía chân trời, đó chính là Kiếm La. Trong nháy mắt, Kiếm La mang theo Sở Khinh Cuồng biến mất ngay tại chỗ.
Tiêu Phàm chậm rãi quay đầu lại, nụ cười trên khuôn mặt lập tức trở nên ngưng đọng, thay vào đó là sự lạnh lùng cùng với sát khí không gì sánh được.
Đồng tử trong con mắt của bà lão đột nhiên co lại, ánh mắt đó thật sự quá đáng sợ, tựa như nó đang nuốt gọn lấy linh hồn bà ta vậy.