Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm ngồi trên một mỏm núi đá, tâm thần chìm vào bên trong Thần cung, bắt đầu lĩnh ngộ thành thứ tám Sinh Tử Áo Nghĩa.
Thời gian giành cho hắn không còn nhiều, hắn nhất định phải nhanh chóng nâng cao thực lực bản thân, đối mặt với đại chiến sắp tới.
Mới vừa từ trên Sinh Tử Nhị Lão đoạt được sinh tử nhị khí cùng Sinh Tử Áo Nghĩa, Tiêu Phàm đã gần chạm đến ngưỡng cửa thành thứ tám Sinh Tử Áo Nghĩa.
Bây giờ đông đảo phân thân linh hồn cùng nhau lĩnh ngộ, việc hắn đột phá bát biến Chiến Thần cũng sẽ không quá xa.
Kiếm La và Võ Nhược Phong đứng sừng sững sau lưng Tiêu Phàm, xem xét đề phòng bốn phía, nhìn Tiêu Phàm nhập định, trong lòng hai người hết sức phức tạp.
Bọn họ đều là tu vi bát biến Chiến Thần trở lên, nhưng khoảng cách chênh lệch với Tiêu Phàm lại quá lớn.
Có điều nghĩ đến sự nỗ lực của Tiêu Phàm hai người cũng liền bình thường trở lại, lúc này Tiêu Phàm cũng có thể an tâm tu luyện, đây là điều bọn họ làm không được.
Tốc độ của Nhạc Nhất Sơn rất nhanh, lao vùn vụt trong dãy núi, sau nửa ngày thì tiến vào một khu rừng già, dù Nhạc Nhất Sơn cao tới mấy trăm trượng, cũng bị bao phủ ở trong đó, có thể tưởng tượng khu rừng già này mênh mông cỡ nào.
Nhạc Nhân tộc ẩn mình ở nơi đây, quả thực khó mà phát hiện.
Trên đường đi, Kiếm La và Võ Nhược Phong cảm nhận được một nguồn khí tức hùng hậu, khiến cho hai người kinh hãi khôn nguôi.
Trong khu rừng già cổ kính này, còn có sự tồn tại của những Hồn thú cực kì nguy hiểm, có thể uy hiếp sự an toàn của bọn họ, chí ít cũng là tu vi bát biến Chiến Thần trở lên.
Hai người Kiếm La vô cùng hồi hộp, sợ những tồn tại âm thầm kia giết tới, bọn họ còn có thể chạy, nhưng Tiêu Phàm đang tu luyện, muốn chạy là không thể nào, nếu như quấy rầy Tiêu Phàm tu luyện khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, như vậy thì rất phiền phức.
Không thể không nói, Nhạc Nhất Sơn mặc dù nhìn qua vô cùng chất phác, nhưng trong lòng lại là vô cùng kín đáo, hắn đang cố ý đảo vài vòng trong khu rừng.
Nếu quả thật có người nào theo dõi hắn, không cẩn thận một chút coi như mất dấu.
Nhạc Nhất Sơn lao vùn vụt ròng rã trong thời gian hai ngày, lượn hơn phân nửa dãy núi, lúc này bước chân mới chậm lại, một luồng gió lạnh đập vào mặt, Kiếm La và Võ Nhược Phong vội vàng bảo vệ sau lưng Tiêu Phàm.