Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm còn chưa hề nghĩ tới, Dạ Cửu U với Dạ Cửu Thiên chỉ là Mộ nô, không chỉ hắn giật mình, những người khác cũng kinh ngạc không thôi.
Trong đầu Tiêu Phàm chợt hiện ra từng suy nghĩ, rất nhanh liền bình thường trở lại, chí ít Tiêu Thần Võ có một điểm nói không sai, đó chính là Chiến Hồn đại lục rất có khả năng chôn một vị Thần Vương.
Thiên Thần ở trước mặt Thần Vương, chẳng phải cũng giống như là sâu kiến sao?
Để bọn hắn giữ mộ, coi như đã đề cao bọn hắn rồi!
"Mặt khác, nhớ kỹ một điểm, thân phận của ngươi là kẻ vô mệnh, đừng nói bất cứ kẻ nào, đây có lẽ ngươi là duy nhất có được cơ hội thoát khỏi ván cờ này, đây chính là sư tôn vừa mới hao hết sinh mệnh tính cho ngươi một quẻ."
Đang trong lúc Tiêu Phàm trầm tư, tiếng nói của Vân Phiến Nhi tiếp tục vang lên bên tai hắn, lời nói vừa dứt, khí chất trên người của Vân Phiến Nhi cũng xảy ra sự thay đổi rất lớn.
So sánh với vừa rồi, hoàn toàn như chia làm hai người, vừa mới nhiệt tình, thiện lương, yếu đuối, nhưng mà lúc này lại lạnh lùng, hờ hững, xa người ngàn dặm.
Vân Phiến Nhi kế thừa toàn bộ Thiên tộc, tự thân cũng phát sinh biến hóa rất nhiều, nàng thời khắc này, đã không còn là mình nữa, mà chính là biến thành một người khác rồi.
Sắc mặt Tiêu Phàm thật khó coi, Vân Phiến Nhi biến thành kiểu như hôm nay, với hắn có liên quan rất lớn, hắn âm thầm thề trong lòng, sắp tới nếu như có một ngày như vậy, nhất định sẽ đưa Vân Phiến Nhi thoát khỏi thân phận người thủ mộ.
“Tiêu Phàm, ngươi vào đi, bọn họ mang ta đi đây.” Vân Phiến Nhi lạnh nhạt nói, đã bắt đầu gọi thẳng tên Tiêu Phàm.
“Được!” Tiêu Phàm hít sâu, nhìn xung quanh, luồng sức mạnh thời không kia sắp sửa biến mất, Tiêu Phàm với mấy người Diệp Thi Vũ nhìn nhau một cái, dứt khoát cắm đầu một mạch vào trong đó.
Việc đã đến nước này, Tiêu Phàm không thể nào lui lại được, Tô Họa cũng bởi vì hắn chết rồi, làm sao lại có thể để bà chết vô ích được?
Cũng trong một tích tắc Tiêu Phàm rơi vào trong thông đạo màu đen kia, Lư Chiến đột nhiên lách mình xuống theo, sợ rằng bọn Nam Cung Tiêu Tiêu muốn ngăn cản cũng không kịp.
“Các ngươi đi với ta!” Ánh mắt của Vân Phiến Nhi chẳng mang một chút tình cảm nào, hoa tay một vòng, không gian bốn phía vặn vẹo, sau bỗng nhiên biến mất tại chỗ, tựa như từ trước tới giờ đều chưa hề xuất hiện.