Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm vẫn giữ im lặng, không tiếp tục mở miệng nữa, hắn đang chờ Tô Họa giải thích cho hắn.
Diệp Thi Vũ và mấy người Lăng Phong nghi hoặc không thôi, bọn họ không biết câu trả lời mà Tiêu Phàm muốn là gì, nhưng cũng không hề làm phiền mà đứng bên cạnh yên lặng chờ đợi.
“Trong lòng ngươi không phải đã có câu trả lời ngươi muốn rồi sao?” Cuối cùng đôi môi của Tô Họa cũng khẽ mở, chỉ là khuôn mặt lạnh lẽo tựa như một ngọn núi băng vạn năm.
“Vãn bối vẫn không hiểu được huyền cơ bên trong lời nói của tiền bối.” Tiêu Phàm lắc đầu nói, hắn thật sự không hiểu ý của Tô Họa, nhưng hắn biết, Tô Họa xuất hiện tại đây thì chắc chắn là có chuyện muốn nói với hắn.
“Ta không biết ngươi muốn tìm câu trả lời gì, thế nhưng nếu như ngươi tiến vào Thiên Địa Lao Ngục thì chắc chắn sẽ phải chết!” Tô Họa đã khẳng định lời nói của Vân Phán Nhi.
Nàng ta ngừng một lát rồi lại nói: “Nếu như nhất định phải đi vào Thiên Địa Lao Ngục, ngươi mới có thể có được câu trả lời, vậy ngươi vẫn muốn đi vào sao?”
“Dù chết vạn lần cũng nguyện tiến vào!” Tiêu Phàm vô cùng chắc chắn gật đầu.
Tô Họa vẫn giữ im lặng cùng Tiêu Phàm bốn mắt nhìn nhau, nàng ta tựa hồ vẫn không thể tin rằng Tiêu Phàm không sợ chết.
Sau đó ánh mắt của nàng ta rơi xuống trên người bọn Diệp Thi Vũ và Lăng Phong nói: “Cho dù là đánh đổi bằng mạng sống của người ngươi yêu và huynh đệ, ngươi cũng vẫn muốn đi sao?”
Tiêu Phàm cười mà không nói, phất tay, vài tia sáng lóe qua, rồi bỗng biến thành mấy bóng người trước mặt Tiêu Phàm, mấy người Diệp Thi Vũ ở bên cạnh không khỏi lộ ra vẻ kinh hãi.
“Hồn điêu?” Lăng Phong sợ hãi kêu lên, ngạc nhiên nhìn mấy bóng người mang dáng vẻ của bọn họ kia, nếu như chỉ nhìn khuôn mặt thì không có gì khác với bọn họ.
“Lão tam, ngay từ đầu ngươi đã không định để chúng ta đi vào Thiên Địa Lao Ngục cùng ngươi đúng không? Ngươi có còn coi chúng ta là huynh đệ nữa không?” Nam Cung Tiêu Tiêu đánh ra một quyền vào người Tiêu Phàm.
Hai người Diệp Thi Vũ và Quan Tiểu Thất cũng cay mũi, lúc này bọn họ mới biết hóa ra Tiêu Phàm ngay từ ban đầu đã không định để cho bọn họ tiến vào Thiên Địa Lao Ngục.
Tiêu Phàm không tránh né cũng không lùi lại, trên mặt vẫn mang theo nụ cười như trước mà giữ im lặng.
“Ta ngược lại đã coi thường ngươi rồi.” Tô Họa cũng hơi bất ngờ nhìn vào Tiêu Phàm, nàng ta không nghĩ rằng vậy mà Tiêu Phàm lại khắc ra hồn điêu, chỉ mạo hiểm đi vào Thiên Địa Lao Ngục một mình mà không hề muốn làm liên lụy đến mấy người Diệp Thi Vũ.