Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
“Tiểu nha đầu, ngươi nói linh tinh gì đấy?” Ánh mắt Kiếm La lạnh lùng, khí thế mạnh mẽ xông thẳng về phía Vân Phán Nhi.
Đúng là hắn ta không muốn đi đến Thiên Địa Lao Ngục, dù sao thì nhiều đời tu sĩ Tu La điện đi tới Thiên Địa Lao Ngục đều chỉ có vào mà không có ra.
Nhưng nếu như Tiêu Phàm muốn đi vào, hắn ta cũng sẽ không hề do dự, bắt đầu từ giây phút quyết định đi theo Tiêu Phàm thì Kiếm La chưa từng nghĩ tới việc lùi lại.
Điều kỳ lạ là lúc uy áp cửu biến Chiến Thần của Kiếm La xông về phía Vân Phán Nhi thì Vân Phán Nhi lại không hề nhúc nhích, tựa như nàng ta căn bản không hề tồn tại trong không gian này.
“Phán Nhi đúng không, ngươi nói phu quân đi vào Thiên Địa Lao Ngục thì sẽ có nguy hiểm sao?” Diệp Thi Vũ vội vàng tiến lên, chân thành nhìn vào Vân Phán Nhi mà nói.
Nghe được hai chữ phu quân, trong mắt Vân Phán Nhi hiện sự thất vọng, thế nhưng chẳng mấy chốc đã khôi phục bình tĩnh, trịnh trọng gật đầu nói: “Không sai, Tiêu đại ca sẽ chết, các ngươi cũng sẽ chết!”
Mọi người nghe vậy thì ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng ánh mắt đều rơi xuống trên người Tiêu Phàm.
Tiêu phàm híp mắt, nơi sâu đáy mắt hiện lên một tia sáng, người khác không biết nội tình của Vân Phán Nhi nhưng Tiêu Phàm lại rất rõ ràng.
Vân Phán Nhi tám chín phần là đã lấy được chân truyền của Tô Họa!
Tô Họa là ai? Đây chính là người của Thiên tộc đó, trong truyền thuyết chính là tộc người có thể dự đoán tương lai, bói xem lành dữ, chứ không phải là nghịch thiên bình thường.
Thế nhưng hắn chẳng bao lâu đã khôi phục lại bình tĩnh, vẻ mặt bắt đầu trở nên lạnh lẽo, quát lớn: “Ngươi thì hiểu nguy hiểm cái gì, tránh ra!”
Mọi người nhìn Tiêu Phàm một cách cổ quái, dựa vào hiểu biết của bọn họ đối với Tiêu Phàm thì hắn tuyệt đối không phải là người vô lễ như vậy, đối phương chỉ quan tâm hắn mà thôi, cho dù ngươi xem lòng tốt của đối phương thành lòng lang dạ sói thì cũng không cần phải quát tháo đối phương như thế.
Lăng Phong cùng Quan Tiểu Thất nhìn nhau, bọn họ phát hiện ra từ sau khi Tiêu Phàm gặp mặt Truyền Thừa điện chủ thì tựa như đã biến thành người khác.
“Tiêu đại ca, ta…” Vân Phán Nhi nhất thời không biết nên thuyết phục như thế nào, vẻ mặt không chắc chắn, tựa như đang đưa ra một quyết định nào đó.