Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm thấy thế, khẽ vung tay lên, hai thi thể trên mặt đất đột nhiên biến mất, lúc này hắn mới nhìn về tiểu cô nương tám chín tuổi đang đứng ở cổng kia.
Tiểu cô nương mặc váy màu tím, đôi mắt long lanh sáng như sao, trong vắt thanh tịnh, tựa như vầng trăng khuyết, lộ ra một khí chất tự nhiên.
Lông mày cong cong, hàng mi dài linh động, làn da trắng nõn nhàn nhạt phấn hồng, đôi môi mỏng nhỏ như cánh hoa hồng kiều nộn ướt át, cả người nàng giống như một con búp bê tinh sảo.
Mặc dù nàng mới tám chín tuổi, những vẫn có thể nhìn ra là một mỹ nhân, nhìn nàng vô cùng đáng yêu.
"Không phải chỉ là giết chết người sao, có gì mà phải dấu giếm chứ." Miệng nhỏ của tiểu cô nương khẽ lẩm bẩm, đôi mắt đẹp tỉ mỉ quan sát Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm có chút kinh ngạc, trong lòng lại không biết nói gì mới tốt, cái gì gọi là giết một người?
Nếu như lời này phát ra từ miệng một tu sĩ mười mấy tuổi, Tiêu Phàm cũng sẽ không cảm thấy cái gì, dù sao chỉ cần là tu sĩ, đều sẽ phải đối mặt với giết chóc.
Nhưng Tiêu Phàm lại không thể tin được lời này do một tiểu cô nương nói ra, hắn không thể tin được, bé gái trước mắt hắn lại chính là Tiêu Niệm Niệm nhỏ nhắn xinh xắn ngày xưa.
Lúc này Tiêu Phàm mới phát hiện, thời gian mấy năm không gặp, ai cũng sẽ thay đổi, qua thêm mấy năm nữa, có lẽ Tiêu Niệm Niệm đã trở một đại mỹ nữ.
"Chưa nhìn thấy mỹ nữ bao giờ sao?" Tiêu Niệm Niệm thấy Tiêu Phàm cứ nhìn chằm chằm vào nàng, lập tức có chút không vui, nhỏ giọng nói: "Đại soái ca, là Huyết tỷ tỷ phái ngươi tới cứu ta sao? Nể tình ngươi đã cứu ta, ta sẽ không trách ngươi."
Tiêu Phàm dở khóc dở cười, hắn đã nghĩ tới rất nhiều hoàn cảnh gặp lại Tiêu Niệm Niệm, nhưng hoàn cảnh như bây giờ, hắn lại hoàn toàn không nghĩ tới.
"Đúng vậy, Huyết tỷ tỷ của người phái ta tới cứu ngươi." Tiêu Phàm suy nghĩ một chút rồi nói, tiểu hài tử vốn rất ngây thơ, dù tâm lý Tiêu Niệm Niệm thành thục hơn tiểu hài tử bình thường một chút, đó là vì tiểu cô nương đã trải qua quá nhiều chuyện.
"Ta biết mà." Tiêu Niệm Niệm hì hì cười một tiếng, sau đó dẫn đầu chạy ra ngoài tiểu viện, nhưng vừa chạy được mấy bước, đột nhiên nàng lại nhìn về phía Tiêu Phàm, vẻ mặt tinh quái hỏi: "Ngươi biết vì sao ta nhìn ngươi rất thuận mắt không?"