Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Hắc bào nam tử chỉ bắn ra một kiếm chỉ hời hợt đã chém đứt tứ chi của cường giả Chiến Thần cảnh, thực lực bậc này phải mạnh mẽ và kinh khủng bao nhiêu đây?
Nhưng vị hắc bào nam tử này chỉ là thủ hạ của thanh niên áo bào đen kia, vậy thanh niên áo bào đen kia sẽ cường đại đến mức nào?
Sau một thoáng trầm mặc, không gian yên tĩnh bỗng bị tiếng kêu như heo bị chọc tiết cắt ngang, đúng là Chiến Phi Dương bị chém đứt tứ chi, sau đó rơi xuống đất trên bến cảng, lúc này đang không ngừng quay cuồng.
Những người này không biết là, hắc bào nam tử không chỉ chém đứt tứ chi của Chiến Phi Dương mà còn hủy cả kinh mạch và Thần Hồn Hải của hắn, hiện tại tu vi của hắn đã bị phế.
Nhìn Chiến Phi Dương không ngừng lăn lộn trên mặt đất, những người này đều cảm thấy vô cùng sảng khoái, sau đó ánh mắt tất cả mọi người đều rơi vào thanh niên áo bào đen.
“Hồ Mạnh Nhiên, bái kiến công tử.” Hồ Mạnh Nhiên đột nhiên đi đến trước mặt thanh niên áo bào đen, quỳ một chân trên đất nói.
Người có thể làm cho Hồ Mạnh Nhiên gọi là công tử sẽ là ai đây?
Không sai, thanh niên áo bào đen này chính là Tiêu Phàm vừa từ Thần Kiếp Địa trở về, hắn cảm nhận được động tĩnh ở nơi này từ ngoài xa mấy ngàn dặm nên đã kịp thời ra tay cứu viện.
Những tu sĩ Chiến Thánh cảnh đó là do hắn ra tay từ ngàn dặm xa xôi giệt sát, thế nên dưới ánh mắt hắn, Chiến Phi Dương cũng không đáng bận tâm.
Lần thứ hai Tiêu Phàm ra tay, bởi vì khoảng cách gần hơn nên uy lực cũng lớn hơn nhiều.
“Lôi Ngự bái kiến công tử.” Lôi Ngự cũng vội vàng quỳ xuống, trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, thời gian mới trôi qua bao lâu, thực lực cảu Tiêu Phàm đã đến mức có thể tùy tiện giết chết cường giả Chiến Thần cảnh?
Có thể giết chết Chiến Thần cảnh thì phải chăng thực lực của Tiêu Phàm hiện giờ cũng đã đột phá đến Chiến Thần cảnh?
Chiến Thần cảnh đấy, nhìn khắp Chiến Hồn đại lục, từ ngàn năm trước đến nay không có kẻ nào đột phá được, nhưng Tiêu Phàm lại làm được, điều này khiến Lôi Ngự vô cùng kinh ngạc.
“Bái kiến công tử.” Lại có không ít người, cung kính cúi đầu hành lễ với Tiêu Phàm.