Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm sợ rồi?
Trong lòng mọi người điên cuồng co rút, lão già này mới đột phá tứ biến Chiến Thần đã không coi ai ra gì, mù quáng tự đại như vậy rồi sao?
Tiêu Linh Nhi không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng nghe thấy lời của Sở Cổ thì mặt nàng cũng đen lại, người có thể giết chết Sở Cổ ở đây đếm hai tay cũng không hết, ca ca có cần phải sợ hắn không?
“Linh Nhi, ta để muội ra đây chỉ vì muốn nói cho muội biết hắn đã giết hai trăm bảy mươi sáu huynh đệ Tu La điện, nhưng vì mặt mũi của muội thì có thể để cho hắn một chỗ toàn vẹn.”
Lúc này, Tiêu Phàm luôn yên lặng không nói cuối cùng cũng đã mở miệng nói chuyện, trước kia hắn đã đồng ý với Tiêu Linh Nhi sẽ tha cho Sở Cổ, Tiêu Phàm cũng không muốn so đo với hắn.
Nhưng Sở Cổ tuy biết rõ những người kia là người Tu La điện của hắn còn không hề lưu tình mà giết chết.
Tiêu Phàm thân là Tu La Điện chủ, tất nhiên muốn cho thuộc hạ của mình một cái công đạo, nếu như ngay cả thù cũng không báo thì chẳng phải là khiến cho tất cả người của Tu La điện đều thất vọng rồi sao?
“Ta?” Tiêu Linh Nhi còn muốn nói điều gì đó nhưng lại bị Tiêu Phàm ngắt lời.
“Muội có thể tùy ý chọn một chỗ trên người hắn.” Tiêu Phàm mặt không chút thay đổi mà nói, lần này cho dù là mặt mũi của muội muội ruột Tiêu Linh Nhi cũng sẽ không cho.
Mấy người Dị Bằng hít sâu một hơi, bọn họ không ngờ Tiêu Phàm vì báo thù cho các huynh đệ đã chết của bọn họ mà thậm chí ngay cả tình nghĩa huynh muội cũng không để ý đến.
Sau khi khâm phục thì mọi người cũng càng thêm công nhận Tu La điện.
Cảm nhận được sát ý trên người Tiêu Phàm, Tiêu Linh Nhi biết bản thân nói gì cũng vô dụng, hơi do dự nói: “Để lại cái đầu đi.”
“Ha ha, để lại cái đầu?” Sở Cổ nghe vậy thì càn rỡ cười lớn, lạnh lùng nhìn bọn Tiêu Phàm, cười gằn nói: “Các ngươi yên tâm, lão hủ chắc chắn sẽ vặn từng cái đầu của các ngươi xuống.”
Hắn bắt đầu thúc giục Vạn Thánh Dược các trong lòng bàn tay, chỉ một thoáng không gian lập tức run lên, tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng uy áp khổng lồ.
Có vài tu sĩ Đệ Nhất Lâu không chịu được luồng áp lực này, hai chân nhũn ra, suýt thì quỳ xuống trên mặt đất.
“Ta chính là chúa tể bên trong không gian bí cảnh này!” Sở Cổ cực kì tự tin mà nói.