Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Trên người Dị Bằng phát ra sát khí lạnh như băng, hồi lâu sau mới hít một hơi thật sâu, sau khi khôi phục lại cảm xúc một lát mới tỉ mỉ nói ra cái chết của hơn hai trăm người kia.
Nửa năm trước, Dị Bằng vẫn luôn dựa theo yêu cầu của Tiêu Phàm để huấn luyện tu sĩ của Đệ Nhất lâu, tu luyện kỹ năng chiến đấu tốt nhất, dùng đan dược tốt nhất.
Tất cả đều đang được tiến hành đâu vào đấy, thường xuyên có người đột phá cảnh giới cao hơn.
Lúc đó Dị Bằng cảm thấy ngoại trừ cấp bậc Chiến Hồn thì không ai có thể ngăn cản bọn bước chân đột phá của bọn họ.
Nhưng Dị Bằng cho rằng đây không phải vấn đề, tu sĩ Đệ Nhất Lâu cũng không vì trói buộc cấp bậc Chiến Hồn mà lo lắng, bọn họ tin tưởng chỉ cần Tiêu Phàm trở về thì bọn họ liền có thể vượt qua cảnh giới càng cao hơn nữa.
Bởi vậy nên dù đám người đã gặp phải bình cảnh thì cũng vẫn sẽ ngày đêm tu luyện, mệt mỏi thì đi vào trong không gian bí cảnh Vạn Thánh Dược các nghỉ ngơi, tốt lên liền tiếp tục đi ra tu luyện.
Cứ như thế trôi qua thời gian nửa năm, thành tích của đám người Đệ Nhất lâu cực kỳ xuất sắc.
Đến tận nửa năm trước, lúc đó tu sĩ bị thương tương đối nhiều, tất cả đều chờ ở bên trong không gian bí cảnh, vốn Dị Bằng vô cùng yên tâm đối với không gian bí cảnh.
Thế nhưng điều khiến hắn không hề nghĩ tới chính là vấn đề lại xảy ra bên trong không gian bí cảnh, bởi vì có người xông vào không gian bí cảnh.
“Khi ta đi vào trong không gian bí cảnh thì tất cả hai trăm bảy mươi sáu huynh đệ đều đã mất mạng.” Dị Bằng nghĩ lại nói, câu chữ đã hơi nghẹn ngào, sát ý trên người hắn ta càng ngày càng dày đặc.
“Là ai?” Tiêu Phàm nghiến răng nghiến lợi nói, đây chính là hơn hai trăm sinh mệnh còn đang sống sờ sờ, vậy mà lại có thể gặp phải tai bay vạ gió!
Trong lòng hắn lập tức khẽ run lên, hắn nhớ rõ nửa năm trước đột nhiên cảm ứng được không gian bí cảnh thay đổi, chỉ vì thân đang ở Chúng Thần Mộ Địa nên hắn căn bản không thể mở ra lối vào không gian bí cảnh.
Giây phút nói ra lời này, trong đầu Tiêu Phàm nhớ tới một bóng dáng, chỉ là hắn vẫn có chút không dám chắc.
“Là người đã từng làm Đại trưởng lão Sở gia!” Dị Bằng nghiến răng nói.
“Quả nhiên là hắn!” Tiêu Phàm nắm chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào trong lòng bàn tay, gần như sắp nắm ra máu.