Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
“Lực hư vô thật kỳ lạ!” Trong nháy mắt Tiêu Phàm bước vào trong đám lôi vân màu xám kia thì một lực ăn mòn mạnh mẽ cuộn trào mãnh liệt lao tới bên trong cơ thể.
Hắn không hề do dự sử dụng thần lực ngăn cản, nhưng lại phát hiện thần lực vậy mà cũng đang nhanh chóng bị trôi đi.
“Chẳng trách không có ai tiến về phía không gian của tầng thứ tám, đoán chừng cũng không có ai bằng lòng tiến về phía tầng thứ tám, tiêu hao thần lực như vậy, một khi tiến vào không gian của tầng thứ tám mà gặp nguy hiểm gì thì cơ bản là không có sức phản kháng.” Trong lòng Tiêu phàm nghĩ thầm.
Hắn đã thử mấy cách rồi vậy mà đều không có cách nào ngăn cản thần lực trong cơ thể xói mòn, chỗ bá đạo của lực hư vô được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Thậm chí Tiêu Phàm còn đang nghĩ, nếu như có thể nắm lực hư vô trong tay thì chẳng phải là có thể hòa tan và ăn mòn tất cả, thậm chí còn có thể hòa tan luôn bất kỳ công kích nào của kẻ thù hay sao?
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng muốn chân chính nắm lực hư vô trong tay lại khó đến thế nào, ít nhất là hắn không thể nào làm được.
Ngay giây phút Tiêu Phàm đang hết sức thất vọng thì một chuyện vô cùng đáng kinh ngạc đã xảy ra, chỉ thấy bên ngoài cơ thể Tiêu Phàm đột nhiên hiện lên một lớp sương mù màu đen nhàn nhạt.
Sương mù ngưng tụ thành từng chiếc lốc xoáy nhỏ đang chậm rãi cắn nuốt lực hư vô xung quanh.
Tâm thần của Tiêu Phàm tiến vào bên trong cơ thể, bỗng phát hiện ra tất cả lốc xoáy màu đen đã cắn nuốt lực hư vô kia di chuyển vào trong Thần cung.
“Thí Thần?” Tiêu phàm vô cùng kinh ngạc, suýt thì kêu lên.
Chỉ thấy Thí Thần đang mở to miệng lớn chậm rãi cắn nuốt lực hư vô, hơn nữa sau khi cắn nuốt lực hư vô thì hơi thở trên người Thí Thần đang xảy ra biến hóa vi diệu.
Chẳng lẽ bên trong lực hư vô cũng ẩn chứa một loại thần tính nào đó? Do đó Thí Thần mới có thể hoàn toàn cắn nuốt luyện hóa để tự làm mình mạnh lên?
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Phàm cực kì không bình tĩnh, như vậy thì mình căn bản không cần phải sợ hãi sức mạnh của lực hư vô nữa rồi.
Chẳng bao lâu Tiêu Phàm liền phục hồi lại tinh thần, vững vàng dừng trên cây cột đá lôi vân thứ nhất, vẻ mặt lạnh lùng nhìn người mặc áo choàng đen đối diện.
"Lão tam, thằng nhóc này vẫn chưa từ bỏ ý định, ta đi làm thịt hắn!” Lăng Phong nhìn thấy Tiêu Phàm đến, lập tức tự tin lên nhiều.