Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc nhìn bọn họ, hắn không có ý muốn ra tay cứu những người này, có những kẻ dù mình có cứu họ, họ cũng không cảm kích, ngược lại còn có thể lấy oán trả ơn.
- Tiêu công tử, ngươi thực không muốn ra tay cứu người?
Lăng Thanh Tịch quay đầu nhìn về phía Tiêu Phàm hỏi.
Lăng Thanh Tịch có chút không đành lòng, nàng biết rõ, cho dù các nàng có ra tay cũng chưa chắc là đối thủ của Chiến Thần Điện, dù sao nhân số hai phe chênh lệch cách quá nhiều
Tại không gian tầng sáu này, tu sĩ của Cổ Tộc chỉ có ba, bốn trăm người, cộng cả số tu sĩ vừa chạy trốn tới đây, không sai biệt lắm có khoảng năm trăm người, nhưng Chiến Thần Điện bên kia lại có tới hơn một ngàn người, hơn nữa bọn chúng còn có không ít cao thủ Thánh Bảng.
Đây đều là những cường giả Chiến Thánh cảnh, cho dù bọn họ có Yêu Nghiệt hơn cũng không thể địch lại.
- Tại sao ta phải cứu?
Tiêu Phàm thờ ơ liếc nhìn Lăng Thanh Tịch nói.
- Chẳng lẽ bởi vì khi nãy bọn họ không đồng ý với ngươi sao? Con người vốn đều ích kỷ, bọn họ muốn sống cũng không sai.
Thần sắc Lăng Thanh Tịch khó coi nói.
Ấn tượng với Tiêu Phàm một kiếm chém ra có thể giết hơn hai mươi Chiến Thánh cảnh khi nãy còn rõ ràng, nàng tin tưởng, chỉ cần Tiêu Phàm gia nhập, có lẽ còn có cơ hội thắng
- Thực là buồn cười, bọn hắn có thể ích kỷ, ta thì không thể sao? Ta vừa mới nói với bọn họ, hi vọng bọn họ nhớ kỹ câu nói kia!
Tiêu Phàm khinh thường nói.
Tiêu Phàm biết Lăng Thanh Tịch muốn dùng kế khích tướng để hắn ra tay, nhưng hắn đâu có dễ dàng bị khích tướng như vậy.
- Chẳng lẽ đường đường Tu La Điện Chủ mà chỉ có bằng đấy điểm độ lượng?
Lăng Thanh Tịch trầm giọng nói.
- Hừ, ngươi giỏi ngươi lên đi, không phải ngươi cũng nằm trong đám Thập Đại Yêu Nghiệt sao? Khi ca ca ta thuyết phục bọn hắn, bọn hắn có người nào quan tâm, có kẻ còn mở miệng trào phúng, giễu cợt. Hiện tại gặp báo ứng rồi, đánh không lại liền muốn ca ca xuất thủ, làm gì có lý như vậy
Tiêu Linh Nhi khinh thường nhìn Lăng Thanh Tịch, hai tay chống nạnh, gương mặt đắc ý nói
Lăng Thanh Tịch trong lúc nhất thời không biết nói gì, lời Tiêu Linh Nhi nói không sai, tất cả những thứ này đều là bọn hắn gieo gió gặt bão.