Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Dạ Cửu U lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Phàm một cái, sau đó sát khí nặng nề nhìn phía Băng Tộc lạnh nhạt nói:
- Đúng lúc lắm, bầy kiến cỏ các ngươi, Bản Thần sẽ một đao giết sạch các ngươi, khiến các ngươi chết trong tuyệt vọng!
Tiếng nói vừa dứt, khí thế trên người Dạ Cửu U đột nhiên tăng lên mấy phần, nhìn thấy Tiêu Phàm hàng phục Long Mạch Chi Linh, trong lòng hắn không thể nén giận được nữa.
Hơn nữa hắn hiểu rất rõ, Cửu Âm Long Mạch biến mất, Băng Ma chắc chắn sẽ phá phong mà ra, mà hắn phá phong ra hậu quả thật khó tưởng tưởng, chưa chắc là hắn có thể ngăn cản được, dù sao lúc trước cũng chỉ là đánh lén thành công mới trấn áp được Băng Ma mà thôi.
Mặt khác, Băng Tộc có mấy Tộc Lão khí thế rõ ràng yếu bớt không ít, lúc này toàn lực liều mạng là thời cơ tốt, nếu như bất ngờ đột phá vòng vây chém giết Tiêu Phàm cũng không khó.
Nơi xa, Tiểu Kim cùng Trọc Thiên Hồng nhìn thấy Cửu Âm Long Mạch biến mất, lập tức mắt trợn tròn lộ ra dáng vẻ không cam lòng, nhất là Trọc Thiên Hồng, hắn cách Thất Biến Chiến Thần cũng chỉ có một bước.
Nếu như hoàn toàn nuốt hết Long Mạch Chi Khí này, Trọc Thiên Hồng tự tin có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh cao.
Tiêu Phàm cau mày lại, hắn cảm giác mình bị một đầu độc xà đánh tới.
Quay người lại, nhìn thấy bóng đen thần sắc băng lãnh nhìn qua hắn, Tiêu Phàm biết rõ, Dạ Cửu U đã động sát ý niệm với mình.
Giờ phút này, sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lớn chừng hạt đậu lăn xuống, cũng không phải bị khí thế Dạ Cửu U bức ép thành dạng này, mà là vừa mới mở ra Tiểu Thiên Địa, cơ hồ hao tổn hết toàn bộ Thần Lực của hắn.
Ở chỗ này mở ra Tiểu Thiên Địa, đối với hắn tiêu hao quá lớn, giờ phút này nếu có người muốn xuất thủ với hắn, đoán chừng hắn không chống đỡ được bao lâu.
Theo Cửu Âm Long Mạch biến mất, cỗ quan tài thủy tinh kia cũng từ hư không rơi xuống tới, nhưng còn chưa rơi xuống đất, liền bị vô số hàn băng xiềng xích gào thét khống chế, quan tài thủy tinh lần nữa lại bị vây ở hư không, tất cả những thứ này cơ hồ phát sinh tại trong một chớp mắt.
Sắc mặt Tiêu Phàm lạnh lùng, tựa như đã sớm đoán được sựu việc đó, hắn hít sâu một cái, lấy Tu La Kiếm ra, dùng hết khí lực cuối cùng đạp không mà bay lên, sau một khắc từng đợt từng đợt kiếm ba lăng lệ từ trên người hắn nở rộ ra.