Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Một bước giết một người, hung uy bậc này, sát tính bậc này triệt để chấn trụ tất cả mọi người ở đây!
Đây chính là Cô Lang Tiểu Đội, cường giả trên Thánh Bảng Chiến Thần Điện, lại bị người ta trực tiếp miểu sát, liền sức hoàn thủ đều không có.
Tĩnh!
Vô cùng yên tĩnh!
Dù là bốn người đang vây giết thanh niên phía trên không trung cũng bị sự cường đại của Tiêu Phàm làm cho kinh sợ.
Cô Lang Tiểu Đội nguyên bản có mười người, nhưng mà hiện tại chớp mắt liền chỉ còn lại bốn người bọn hắn.
Chạy!
Đây là ý nghĩ thứ nhất trong lòng bốn người, nhất là khi ánh mắt Tiêu Phàm nhìn về phía bọn hắn, bọn hắn cảm giác thân thể trở nên lạnh lẽo, tựa như trong nháy mắt rơi vào hầm băng.
Nhưng mà, lúc bọn hắn chuẩn bị phóng bước chân lại phát hiện thân thể hoàn toàn không nghe sai khiến.
Sợ hãi, đáng sợ lượn lờ trong trái tim tất cả mọi người, bọn hắn một mực ngang ngược càn rỡ quen rồi, xem như cao thủ trên Thánh Bảng Chiến Thần Điện không sợ trời không sợ đất, hoàn toàn không nghĩ tới hôm nay vậy mà sẽ lưu ở chỗ này.
- Tha mạng!
Có một người dùng hết toàn lực gào thét ra, lúc này nếu không nói, bọn hắn đều phải lưu ở chỗ này.
Tiêu Phàm từng bước một hướng đến bọn hắn, thần sắc lạnh lùng, nói:
- Tha mạng, trước đó các ngươi có bao giờ nghĩ tới tha ta một mạng? Có từng nghĩ tới tha cho hắn một mạng?
Đám người nghe vậy, không khỏi âm thầm gật đầu, Cô Lang Tiểu Đội kiêu hoành bạt hỗ, nào sẽ nghĩ đến tha người khác một mạng, người chết trên tay bọn họ đoán chừng đã sớm đếm không nổi.
Cách đó không xa, bạch y thanh niên nhìn về phía Tiêu Phàm, đầu tiên là cau mày một cái, sau đó ánh mắt lấp lóe một cái, tựa như nhận ra thân phận Tiêu Phàm.
Cô Lang Tiểu Đội bốn người toàn thân run rẩy, bọn hắn ra sức giãy dụa, đáng tiếc không có một chút tác dụng nào.
- Phốc phốc ~
Mấy đóa huyết hoa nở rộ trên cổ mấy người, bốn người trợn to hai mắt, trên mặt đều là vẻ không cam lòng cùng sợ hãi.
Đáng tiếc, kết cục tử vong của bọn hắn đã định trước, ai cũng cứu không được bọn hắn.
Nhìn thấy bốn người triệt để mất sinh cơ, Tiêu Phàm lúc này mới thu liễm sát ý lạnh như băng, sau đó thật sâu nhìn bạch bào thanh niên một cái, liền hướng lấy nơi xa bay đi.