Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Tiêu Phàm, lăn ra!
Bên ngoài Càn Khôn Định Thiên Đỉnh, Minh La gầm thét, không giết chết Tiêu Phàm cũng liền thôi, lại còn tổn thất một Chiến Thần cảnh, chuyện này khiến hắn làm sao không giận được.
Hiện tại, hắn chỉ muốn đem Tiêu Phàm chém thành muôn mảnh, đáng tiếc lực lượng bọn hắn căn bản không đủ để hủy diệt Càn Khôn Định Thiên Đỉnh.
Có vết xe đổ, bọn hắn lại không dám tùy tiện tới gần Càn Khôn Định Thiên Đỉnh, sợ bị Tiêu Phàm tính toán.
Mặt khác, năm cường giả Chiến Thần cảnh cũng nghiến răng nghiến lợi, từng ấy năm tới nay bọn hắn còn chưa bao giờ bị thua thiệt trong tay tu sĩ đồng bậc.
Mấu chốt là tu sĩ cùng giai giờ phút này còn không cách nào phát huy ra thực lực Chiến Thần cảnh.
Không ngừng thi triển Thần Lực Chi Hỏa, đối với Minh La bọn hắn tiêu hao cũng rất lớn, mấy người rốt cục dừng lại, há mồm thở dốc, phẫn nộ nhìn chằm chằm Càn Khôn Định Thiên Đỉnh.
- Thần Tử, thể nội tiểu tử này nắm giữ Vô Tận Chi Hỏa, Thần Lực Chi Hỏa chúng ta đoán chừng đốt không chết hắn.
Hắc bào lão giả Chiến Thần cảnh trung kỳ đột nhiên mở miệng nói.
- Sao ngươi không nói sớm?
Minh La hung dữ trừng hắc bào lão giả một cái.
Hắc bào lão giả cười khổ một hồi, hắn vừa không phải cũng là không nghĩ tới sao? Nếu như hắn biết rõ, khẳng định đã sớm nói ra, hắn cũng không muốn lãng phí tâm lực.
Không thể không nói, thời điểm một người bị cừu hận cùng phẫn nộ che đậy hai mắt, năng lực suy tính cơ hồ là không, Minh La bọn hắn chính là ví dụ tốt nhất.
- Là các ngươi quá ngu xuẩn.
Lúc này, một đạo thanh âm đột ngột vang lên, ngay sau đó, một vệt sáng từ bên trong Càn Khôn Định Thiên Đỉnh xông ra, nhanh chóng hướng về chân trời lao đi.
Lúc Minh La bọn hắn lấy lại tinh thần, lại phát hiện Càn Khôn Định Thiên Đỉnh đã không thấy tăm hơi, cuối chân trời lại có một đạo thân ảnh đang nhanh chóng chạy trốn.
- Muốn chạy? Ngươi chạy được sao? Đuổi theo cho ta!
Minh La lạnh lùng cười một tiếng, hóa thành một vệt sáng nhanh chóng hướng về chân trời lao đi.