Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tốc độ Lạc Vũ Lạc rất nhanh, trường kiếm trong tay hắn càng nhanh, hướng thẳng đến hậu tâm Tiêu Phàm đâm tới, cả người nhìn qua thập phần điên cuồng.
- Lão Tam cẩn thận!
Nơi xa Nam Cung Tiêu Tiêu hét lớn, không chút do dự xông lên.
- Phốc!
Một tiếng vang giòn, Nam Cung Tiêu Tiêu bỗng nhiên ngừng thân hình, cau mày nhìn xem phía trước.
Lúc trường kiếm Lạc Vũ Lạc sắp tới gần Tiêu Phàm, tốc độ Tiêu Phàm càng nhanh, trở tay vung ra một kiếm, trong nháy mắt xuyên thủng l-ng ngực Lạc Vũ Lạc.
Thân thể Lạc Vũ Lạc giằng co, trong miệng thốt ra từng ngụm từng ngụm máu tươi, con ngươi đỏ bừng chậm rãi tan rã, trên mặt hiện lên một tia tiếu dung, nói: - Hiện tại ta có tư cách rồi chứ?
- Ngươi muốn chết, nói với ta một tiếng là được, không cần phải toái như vậy.
Thần sắc Tiêu Phàm một mực rất đạm mạc, trong mắt hắn, Lạc Vũ Lạc tối đa chỉ là một người chút ít dã tâm, có chút tự phụ mà thôi.
Hắn chưa bao giờ coi Lạc Vũ Lạc là đối thủ, cũng chưa từng nghĩ tới sẽ coi hắn là đối thủ, đúng như Tiêu Phàm nói, Lạc Vũ Lạc thật không có tư cách.
Không nói thiên tài thế hệ trước, dù là Thập Đại Yêu Nghiệt, hắn đều chưa hẳn để vào mắt.
Cũng không phải Tiêu Phàm tự phụ, hắn thân làm Tu La Điện Chủ, đối thủ của hắn cũng không phải tu sĩ cùng tuổi một đời, mà là cường giả thế hệ trước của Chiến Hồn Đại Lục.
Lạc Vũ Lạc hơi hơi kinh ngạc, hắn nhìn chằm chặp vào mắt Tiêu Phàm, từ bên trong ánh mắt Tiêu Phàm, hắn chỉ nhìn thấy hờ hững, ngoài ra không còn bất kỳ cảm xúc nào khác.
Nguyên bản hắn muốn nhìn thấy một tia mừng rỡ trong mắt Tiêu Phàm, như thế có thể chứng minh hắn là một đối thủ cường đại.
Đáng tiếc cái gì cũng không có, ánh mắt Tiêu Phàm không hề bận tâm, dù giết hắn cũng chỉ như ăn cơm uống ước mà thôi, không hề có một tia cảm xúc tình cảm nào.
- Ha ha ~
Lạc Vũ Lạc đột nhiên hướng hậu phương thối lui, lập tức tùy tiện cười ha hả, hắn lúc này mới phát hiện, thực sự là bản thân quá tự cho là đúng.