Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Giết chết Chiến Thiên Cửu đối với Tiêu Phàm mà nói chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn mà thôi, dù là không cần Độc Cô gia tộc xuất thủ, người khác cũng đủ để ứng phó với Chiến Thiên Cửu.
Đêm đó, đám người Tiêu Phàm được Độc Cô gia tộc nhiệt tình chiêu đãi, điều này cũng làm cho bọn Tiêu Phàm có chút không thích ứng.
Là tu sĩ, phàm biết được Tiêu Phàm là Tu La Điện Chủ, ai không phải tránh như bọ cạp, nhiệt tình khoản đãi giống như Độc Cô gia tộc là lần đầu bọn hắn thấy.
Điều này cũng làm cho Tiêu Phàm yên tâm không ít, Độc Cô gia tộc có lẽ giống như La Sinh Môn Chủ nói, chính là một trong minh hữu tối kiên định của Tu La Điện.
Tiêu Phàm không có tận lực phòng bị cái gì, Độc Cô gia tộc nếu quả thật muốn đối phó hắn, đoán chừng đã sớm động thủ, không cần thiết tốn nhiều công sức như vậy.
Qua ba lần rượu, Độc Cô Vô Trần mang theo Độc Cô Tướng Đình, bưng chén rượu đi đến Tiêu Phàm trước mặt, hít sâu một cái nói:
- Tiêu Điện Chủ, khuyển tử có chỗ đắc tội, xin rộng lòng tha thứ.
Dứt lời, Độc Cô Vô Trần cùng Độc Cô Tướng Đình nâng cốc rượu trong chén uống một hơi cạn sạch.
Tiêu Phàm cười nhạt một tiếng, gật đầu ra hiệu một cái, cũng bưng lên một ly rượu, nhẹ khẽ nhấp một cái, nhất tiếu bỏ ân cừu.
Sau một khắc, Độc Cô Tướng Đình cảm giác đầu nhẹ nhõm, hơi hơi thi lễ đối với Tiêu Phàm nói: - Đa tạ.
Tiêu Phàm cũng không nói thêm cái gì, bây giờ hắn sớm đã đem ánh mắt nhìn càng xa, có thể cùng Độc Cô gia tộc trở thành minh hữu, cũng là sự tình làm hắn vui lòng.
Độc Cô Tướng Đình thiên phú không tồi, có lẽ tương lai còn có cơ hội đứng ở cùng chiến tuyến, Tiêu Phàm tự nhiên bỏ đi khống chế đối với hắn.
Đám Độc Cô Tuyệt ẩn ẩn đoán được cái gì, bất quá cũng không có vạch trần, bọn hắn cũng không nguyện ý đối địch với Tiêu Phàm.
Ngày thứ hai trời tờ mờ sáng, đám người Tiêu Phàm được Độc Cô Tướng Đình đưa đến tiểu viện sớm đã chuẩn bị kỹ càng, sau khi Độc Cô Tướng Đình rời đi, bên trong tiểu viện chỉ còn lại Bắc Lão, Nam Cung Tiêu Tiêu, Tiểu Kim và người của mình.